còn sống, ngàn vạn đừng trở về, ta biết cha nhất định sẽ......” Trả thù! Hồ
Đông Minh thở dài rồi đi.
Thẩm Bái Kim vui vẻ nói: “Thật tốt quá, đại sư huynh,
Hồ thiếu bảo chủ thật sự là người hiểu lẽ, ngươi mau dẫn Thư Hà cô nương đi
thôi!”
Hồ Ngưỡng Chân thấy nàng cười vui sướng, chần chờ nói:
“Sư muội, ngươi không trách ta?”
“Đương nhiên sẽ không!” Nàng cười đến thực ngọt.
Nghe nàng như thế trả lời, Hồ Ngưỡng Chân thả lỏng,
đối với tương lai của chính mình vô cùng hi vọng.
“Ta phải đi ngay nói cho Hà Nhi......”
“Chờ một chút, đại sư huynh.” Thẩm Bái Kim nội tâm mê
hoặc, không ngại học hỏi kẻ dưới: “Vị hôn thê của ngươi là ai vậy? Ta không
thấy?”
Tống Trì một miệng phun trà, ho không thôi.
Hồ Ngưỡng Chân cười đến hào hứng. “Sư đệ, vấn đề này
liền phiền toái ngươi tới thay thế ta trả lời.” Rốt cục cũng trả đũa hắn một
lần! Hắn ha ha cười
lớn rời đi.
Như vậy thần bí a!?
“A Trì, vị hôn thê của đại sư huynh rốt cuộc là
ai?”
“A Trì, A Trì......”
Cuộc đời thật đau đời, Tống Trì chạy nhanh còn Thẩm
Bái Kim thì đuổi theo.
Tựa như sau khi hôn mê liền đánh mất trí nhớ. Hôm nay
vừa ngủ dậy, trí nhớ lại đột nhiên khôi phục.
Nguyên lai, nàng chính là vị hôn thê Hồ Ngưỡng Chân!
Thẩm Bái Kim nằm ở trên giường nhà nghỉ, đột nhiên mở
to hai mắt. Trí nhớ như đèn kéo quân thoáng qua trước mắt, một đoạn một đoạn
lại trở về trong đầu, không bao lâu sau nàng liền nhớ tất cả.
“Kim Kim......” Tống Trì một thân trần trụi theo bản
năng cuộn mình, sợ nàng chạy trốn nên ôm lấy thắt lưng nàng tiếp tục ngủ.
Nàng chấn động, thế này mới phát giác chính cũng đang
trần trụi.
“Kẻ lừa đảo! Đồ siêu lừa đảo!” Nàng thì thào mắng,
“Cái gì đã bái đường thành thân? Cư nhiên thừa dịp ta mất đi trí nhớ tạo thành
sự thật, ti bỉ! Không biết xấu hổ!”
Khó trách nàng truy vấn vị hôn thê đại sư huynh là ai
hắn lại ấp a ấp úng, ba hoa chích chòe,
nhưng lại không nói ra tên nữ nhân kia. Hắn lại lừa nàng đại sư huynh mang theo
Thư Hà về Đại Hồ Đảo, chỉ cần cùng họ trở về sẽ gặp được nữ nhân kia.
Nguyên lai nữ nhân kia là nàng thôi!
Nàng cư nhiên còn chúc phúc vị hôn phu của mình cùng
nữ nhân khác trăm năm hảo hợp, trên đời này có chuyện vớ vẩn vậy sao? Nàng là
nữ nhân ngốc a! Là ai hại nàng thành đồ ngốc?
Nàng quay đầu trừng mắt tên đáng giận đang ngủ bên
cạnh, hắn là tên đầu sỏ nha!
Dựa theo tính nàng, nàng sẽ một cước đá hắn xuống
giường, hung hăng đánh hắn một chút, thuận tiện ân đoạn nghĩa tuyệt, nhưng
là...... Nàng đã bị hắn ăn sạch sẽ, không chừng trong bụng còn có đứa nhỏ của
hắn......
Hắn vì có được nàng, thật sự là dùng mọi thủ đoạn a!
Đây là vận mệnh an bài sao? Trốn tránh nhiều năm như
vậy, cuối cùng cũng trở thành thê tử của hắn!
Nữ đường chủ bản năng thức tỉnh rồi, lý trí đã trở
lại.
Không hiểu, nàng nghĩ nếu nàng không đánh mất trí nhớ,
nhất định vẫn cùng Tống Trì giằng co, đại sư huynh cũng không có khả năng buông
nàng, mang theo Thư Hà đi, như vậy kết quả sẽ thành thế nào?
Tống Trì lớn mật làm việc, hồ nháo làm bậy, vô tình
lại tạo ra may mắn cho người khác bao gồm cả hắn.
Thẩm Bái Kim cũng không thừa nhận nàng cũng có chiếm
tiện nghi của Tống Trì, ai bảo hắn chiếm tiện nghi của nàng!
Tuy rằng nàng chưa từng quên ngọt ngào khi hai thân
hình chặt chẽ quấn quýt lấy nhau, cảm giác được yêu thương của hắn. Nhưng là
lừa gạt thì vẫn là lừa gạt, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chính là điều
không thể tha thứ.
Tống Trì không sợ trời không sợ đất, sợ nhất cái gì?
Nàng không nhịn được muốn thoải mái cười to.
“Ngươi mộng đẹp a! Thế nào cười vui vẻ như vậy?” Tống
Trì rốt cục bị đánh thức, nói chuyện thân thiết với nàng, cũng không phát hiện
ra người bên gối đã khôi phục trí nhớ.
Nàng thế nhưng không chán ghét cái miệng của hắn, được
rồi! Nàng thừa nhận, nàng thích hương vị trên người hắn, thích hắn ở trên
giường đối với nàng yêu thương, ấn kí hắn để lại trên người nàng, trong lòng
nàng là không thể lau đi.
Tốt lắm, hắn yêu nàng, nàng cũng thương hắn, nhưng
nàng còn không muốn cho hắn biết. Tiểu hài tử hư phải chịu giáo huấn!
Nàng giương mắt, đáy mắt tràn ngập sung sướng, “A Trì,
ta lại nghĩ đến có người có thể trợ giúp ta khôi phục trí nhớ nha!”
Tống Trì ngẩn ra, êm đẹp sao lại nhắc tới việc này?
“Thế nào? Chúng ta không phải về Đại Hồ Đảo? Có đại sư huynh hỗ trợ vậy là đủ
rồi.”
“A Trì, ngươi là thật hồ đồ hay là giả hồ đồ?”
Nàng rũ mắt xuống, đứng dậy mặc quần áo.
“Ta mới bị ngươi làm hồ đồ.” Nương tử thân ái không
cùng hắn nói chuyện, hắn đành phải nhận mệnh mà rời giường mặc quần áo.
Nàng đổ một ly nước trà nhuận nhuận hầu,
không quên thuận tiện cho hắn một ly, làm tròn trách nhiệm của thê tử.
“Kim Kim, chúng ta phải về Đại Hồ Đảo......”
“Không quay về.” Nàng yếu ớt phủ định. “Ta nói rồi, ta
hiện tại không thích hợp gặp sư phụ.”
“Có đại sư huynh cùng nhau trở về, không trở ngại.”
Hắn cố gắng thuyết phục nàng.
“A Trì quả nhiên vẫn là tâm tính thiếu niên,
không hiểu chuyện.”
“Ai nói?” Lời của nàng chọc giận hắn, “Ta có điểm nào
làm không thỏa đáng?”
“Đại