ều bắt đầu khép lại, thậm chí còn đẩy những mũi tên gãy, đại đạo, nửa thanh trường thương cắm sâu vào cơ bắp xương cốt hắn ra ngoài. Máu chảy chậm lại cho đến khi ngừng hẳn. Hắn xoay người quỳ rạp xuống đất, thở, mắt mở to, cả người đầm đìa mồ hôi, đau đớn nhìn cô.
Sau đó, bắt đầu biến hóa.
Biến hóa kia quá kịch liệt, khiến hắn nổi gân xanh. Hắn cắn chặt hàm răng, nhưng không thể nào khống chế nổi bản thân, cuối cùng vẫn rít gào thành tiếng. Cô nhìn tay chân hắn dài ra, cơ bắp phình lên. Quần áo trên người, thậm chí cả ủng da trên chân, bộ bảo vệ tay bằng đồng trên cánh tay cũng bị sức mạnh đáng sợ đó làm căng nứt, giống như túi da phải chứa quá nhiều nước. Hắn tiếp tục to lên, xương mặt cũng biến hình, bộ lông màu đen nhanh chóng mọc ra khắp người hắn.
Chớp trên trời lại lóe lên, tiếng sấm ù ù không ngừng.
Giây phút ấy cô cho rằng hắn sẽ không chịu nổi. Hắn bị thương quá nặng, mặc dù có máu của cô, nhưng vẫn rất có thể vì biến hóa quá đột ngột và kịch liệt mà chết. Không phải người thú hỗn huyết nào cũng chịu đựng được quá trình kịch liệt này, nhất là hỗn huyết cách quá nhiều đời, máu bị pha loãng như hắn.
Nhưng kết quả hắn vẫn vượt qua được.
Trong mưa rền gió dữ bên, cô thấy hắn từ một người người đàn ông biến thành một con dã thú khổng lồ, biến thành A Lãng Đằng mà bộ tộc trong rừng rậm phương bắc đời đời truyền miệng, vừa kính vừa sợ.
Nó màu đen, lông màu đen, mắt màu đen.
Mắt của con người.
Cô ngạc nhiên là nó còn giữ được lý trí, nhưng nó đã làm được. Cô có thể thấy người đàn ông kia từ trong mắt nó.
Trăm ngàn năm qua, cô chưa từng gặp được người thú hỗn huyết nào giữ được lý trí trong lần đầu tiên biến hóa, ngay cả sư đệ của ‘người đàn ông kia’ cũng không làm được.
Nhưng hắn làm được, vì Tả Tú Dạ.
Nói đi cũng phải nói lại, người thú quả thật rất điên cuồng, nhưng cũng vô cùng thâm tình. Cô nghĩ mình không nên quá ngạc nhiên làm gì.
Dã thú màu đen thở ra khí nóng màu trắng, dưới lớp lông dày vẫn có chút run rẩy. Sau đó nó đứng thẳng, móng vuốt khổng lồ vững vàng đứng trên đất, nó cong lưng rồi lại duỗi dài thân thể cường tráng, cuối cùng lắc người vẩy hết nước mưa trên lông.
Sau đó, cái mũi màu đen của nó chun lại, giống như ngửi được mùi gì đó trong cơn mưa. Nó đột nhiên quay đầu nhìn về phía bắc, sau đó nhe răng, lửa giận bừng lên trong mắt.
“Đi đi.” Cô nói.
Nó quay đầu, cô nhìn đôi mắt nóng cháy của nó đưa tay chỉ về phía nó vừa đoán.
“Đi cứu người phụ nữ của ngươi, sau khi giải quyết xong mọi chuyện thì quay về tìm ta.”
Nghe vậy, nó quay đầu xoay người, chạy như bay.
***
Hoàng kim oát nhĩ đóa.
Căn lều tròn này rất lớn, đủ để chứa mấy trăm người, giống như một tòa cung điện. Bên ngoài trang trí bằng vàng ròng, hoàng kim chói mắt phản xạ ánh lửa trại cùng đuốc trong đại doanh, cho dù là đêm mưa tầm tã cũng vẫn thấy được ánh lửa từ bên trong phát ra. Từ xa nhìn lại, kim quang tỏa ra bốn phía, giống như một chiếc vương miện màu vàng khổng lồ trong đêm trên thảo nguyên.
Nhưng Tú Dạ bị ép đến đây lại không có tâm trạng chú ý đến những tấm gấm dệt xinh đẹp, không quan tâm đến lều tròn như được làm bằng vàng ròng này. Trong mắt cô đong đầy nước mắt, quần áo và tóc đã bị nước mưa làm ướt, dính máu đỏ tươi.
Máu của hắn. . .
Hắn đã chết. . .
Không thể nào sống nổi.
Cho dù mạnh mẽ như hắn cũng không thể, cô tận mắt nhìn thấy hắn bị trường thương đâm xuyên qua người. Hắn cố đứng lên, một kỵ binh khác lại đâm một thanh trường thương khác, xuyên qua người hắn.
Hắn ngã xuống đất, không đứng lên nữa.
Lúc ấy trái tim cô như bị xé nát.
Cô không kìm nén nổi nỗi đau xé lòng ấy, không ngăn được tiếng khóc đau đớn tuôn ra từ cổ họng.
Cuối cùng vẫn là cô hại chết hắn.
Còn tưởng rằng, có thể ở bên hắn đến già. Ai biết hắn lại chết vì cô.
Cô sớm nên biết, sớm nên hiểu rằng từ ngày cô chế tạo ra Hắc Hỏa đã định sẵn cả đời này cô sẽ mất tất cả. . . . . . Trái tim đau đớn như bị lửa thiêu đốt không ngừng.
Cô bị mang vào Hoàng kim oát nhĩ đóa, bị ném xuống đất. Cô không để ý, không giãy giụa, thậm chí còn không muốn ngồi dậy, chỉ có nước mắt vẫn tuôn ra như suối, không ngừng lại được.
Hắn đã chết. . .
Vì cứu cô, hắn bị chém hết nhát này đến nhát khác. Dù vậy, hắn vẫn muốn che chở cô, vẫn muốn bảo vệ cô, cuối cùng chết thảm nơi hoang dã.
Cô đau đến không thở nổi. Đúng lúc này, một người người đàn ông đi đến, đứng trước mặt cô, dùng một tấm thảm lông cừu đẹp đẽ quý giá mềm mại đắp lên người cô, sau đó hắn vươn tay nâng cằm cô lên.
“Phu nhân, ta xin lỗi, ta chỉ muốn mời Trương Dương và cô tới đây chứ không có ý muốn giết cậu ấy, đó không phải chủ ý của ta.”
Cô không thể ngăn được nước mắt, chỉ có thể dùng đôi mắt đẫm lệ, nhìn người đàn ông quần áo đẹp đẽ được xưng là Đại Hãn kia, hỏi lại: “Đó không phải chủ ý của ông?”
“Không phải.” Biệt Nhi Ca nhìn cô, nói chắc như đinh đóng cột: “Ta thật sự muốn phong Trương Dương làm tướng quân, nhưng có người vì lợi ích riêng mà làm trái lệnh của ta.” Nói xong, ông ta đứng lên, vỗ tay.
“Dẫn người vào cho ta.”
Hơn mười tướng sĩ cả người cũng ướt đẫm c