pacman, rainbows, and roller s
Chiếm Đoạt Vợ Yêu

Chiếm Đoạt Vợ Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324402

Bình chọn: 8.5.00/10/440 lượt.

chị dâu nhỏ xinh đẹp như vậy, sớm một chút đưa chị ấy đi ra ngoài gặp gỡ chẳng những có thể tô điểm thêm cho phong cảnh mà còn có thể tinh lọc lòng người, đâu phải bình thường!” Ngân Sĩ Hồng ngây ngất một hồi liền lập tức oa oa kêu to, vội vàng giới thiệu bản thân: “Chào chị dâu nhỏ xinh đẹp! Tại hạ xin tự giới thiệu, tôi họ Ngân tên Sĩ Hồng, chị dâu nhỏ gọi tôi Sĩ Hồng là được rồi. Tôi là bạn bè anh em với Thiếu Hoài, bình sinh chẳng có ham mê gì to tát, chỉ có mỗi cái là yêu sắc như mạng, nói tóm lại chính là rất yêu mỹ nữ, càng đẹp càng tốt......”

Y Đằng Ưu Nhi bị anh chọc cười khanh khách không thôi.

“Tuy rằng tôi cũng biết Thiếu Hoài giấu chị dâu nhỏ lâu như vậy là có chút quá đáng, có điều......” Trần Kiến Minh sau khi hoàn hồn, gian tà liếc nhanh một cái về phía vợ Nhâm Thiếu Hoài, “Tôi có thể hiểu Thiếu Hoài còn thầm nghĩ muốn đem chị dâu nhỏ cất giữ kín hơn nữa cơ. Chị dâu nhỏ, tôi có thể thỉnh giáo chị một chuyện được không?”

“Được chứ, chỉ cần làm được thì tôi sẽ cố gắng hết sức.” Y Đằng Ưu Nhi cảm thấy bạn bè Nhâm Thiếu Hoài đều rất thú vị.

“Xin hỏi chị dâu nhỏ còn người chị em nào chưa lấy chồng không?”

Y Đằng Ưu Nhi vừa mới gật đầu xong, Nhâm Thiếu Hoài lập tức tiếp lời nói: “Đáng tiếc anh đã là cha của một đứa con rồi, không còn hy vọng đâu. Mà anh......” Anh quay đầu nhìn về phía Ngân Sĩ Hồng vừa lúc anh ta đang muốn mở miệng, “Tốt nhất đừng lắm mồm, nếu không với tính tình của người nào đó thì anh chịu đủ đấy.”

Nghe vậy, Ngân Sĩ Hồng rụt cổ, vụng trộm liếc về phía người nào đó, mà cô đúng lúc đang trừng mắt nhìn. Anh lập tức kinh hoàng vô tội giơ cao hai tay, “Anh không có, anh...... Anh đối với em luôn luôn trung thành và tận tâm, trong lòng anh chỉ có một mình em, em trăm ngàn đừng hiểu lầm. Anh vừa rồi chỉ thầm nghĩ là không biết có thể gọi phục vụ bắt đầu đem đồ ăn lên được chưa mà thôi!”

“Vớ vẩn!” Trần Thục Quyên hừ một tiếng, quay đầu không thèm để ý tới anh ta.

Mọi người lại được một trận cười vang, mấy người phục vụ cũng lục tục đưa lên hết một đĩa lại một đĩa những món ngon cả sắc hương vị đều hoàn hảo.

Y Đằng Ưu Nhi cười ngã vào trong lòng chồng, Nhâm Thiếu Hoài vừa bực mình vừa buồn cười vỗ vỗ lưng cô, khẽ trách: “Cẩn thận một chút, đừng cười đến không thở được như vậy.”

Y Đằng Ưu Nhi nhăn nhăn cái mũi nhỏ với anh, ngồi dậy thấp giọng hỏi nói: “Bọn họ lúc nào cũng thú vị như thế sao?”

Anh thản nhiên lờ đi, khuyên nhủ: “Ngoan, ăn cơm kiểu này không thể chọn tam kiểm tứ, biết chưa? Em suốt ngày kén chọn, cái này không ăn cái kia không uống nên mới biến thành cả người toàn xương là xương, thể lực cũng không tốt.”

“Việc này không thể trách em được, đũa của em không với tới món em muốn ăn nên đành phải chịu, đâu phải em cố ý chọn tam kiểm tứ không ăn đâu.” Cô còn lâu mới để ý tới anh! Thói quen kiêng ăn của cô đã có từ lâu, không thích thứ gì thì có thế nào cũng không nuốt xuống nổi. Dù sao đồ ăn trên thế giới cũng nhiều như vậy, cần gì phải quá câu nệ.

“Thật sao?” Cô muốn trốn tránh trách nhiệm, Nhâm Thiếu Hoài cũng giả vờ hùa theo, Được rồi, vậy từ bữa cơm hôm này anh sẽ phục vụ em, anh gắp cái gì thì em phải ăn cái đó, không được cãi lại, được không?”

“Nhưng......” Cô hơi giận.

“Hửm......” Anh dùng giọng mũi tràn đầy uy hiếp.

“Được rồi ạ.” Cô bất đắc dĩ gật đầu, lại không nhịn được lẩm bẩm: “Anh hư quá đi mất, dám bắt nạt em.”

Nhâm Thiếu Hoài quả nhiên nói được thì làm được, ngoài cơm ra, đũa của Y Đằng Ưu Nhi xa nhất cũng chỉ chạm vào bát của mình, còn lại về phần thức ăn thế nào là hoàn toàn do Nhâm Thiếu Hoài quyết định.

Lúc mọi người ở đây đang vừa ăn vừa nói chuyện thì tình cờ gặp một người bạn cũng đến đánh gôn là Mã Thiên Ngọc, vì anh ta đã ăn xong rồi nên chỉ ngồi xuống uống trà nói chuyện phiếm.

Y Đằng Ưu Nhi vừa ăn các thứ từ thịt đến tôm, cua, cá do Nhâm Thiếu Hoài chọn vừa nghe mọi người nói chuyện phiếm. (Vi: đây liệu có phải là triệu chứng của bệnh “hóng”?) Tiếng Trung của cô tuy rằng đã tiến bộ ít nhiều nhưng thỉnh thoảng vẫn có một số chỗ không nghe hiểu được.

Đột nhiên, cô cảm thấy một ánh mắt lợi hại chĩa thẳng vào mình, Y Đằng Ưu Nhi quay đầu nhìn lại.

Đó là một mỹ nữ bề ngoài đoan chính thanh nhã, trong nhu nhã lại có cả sự gọn gàng và tự tin. Y Đằng Ưu Nhi nghiêng đầu suy nghĩ, a! Mã Ninh Tâm, thành viên gia tộc tập đoàn Hoà Thái Hongkong, cũng là nữ cường nhân nổi tiếng thương giới.

Sao cô ấy lại nhìn mình như vậy? Ánh mắt kia thật đáng sợ a! Khi Y Đằng Ưu Nhi muốn nhìn cho rõ ràng thì cô ấy đã quay đầu đi.

“Ưu Nhi, đừng mải nghe mọi người nói chuyện nữa, ăn cơm đi kìa.”

Nhâm Thiếu Hoài lấy khăn ăn lau miệng và quần áo dính dầu mỡ cho Y Đằng Ưu Nhi. Anh trong lúc nói chuyện phiếm với bạn bè vẫn rất chú ý đến tiến độ ăn cơm của cô.

“Em no rồi.” Thấy thái độ của anh có vẻ không hài lòng, cô vội nói: “Hôm nay em ăn đã nhiều hơn so với bình thường rồi, nếu ăn nữa sẽ bị đau bụng.”

Anh nghĩ lại thấy cũng có lý nên không miễn cưỡng cô nữa.

Y Đằng Ưu Nhi nhẹ nhàng thở ra như trẻ con. “Xin lỗi, tôi xin phép một chút