hư vậy đối với anh sao?
"Sao không nói lời nào? Hả? Tôi là của gì của em, tôi là cái gì không thể đụng vào? Tôi muốn đụng nơi nào thì liền đụng nơi đó." Vừa nói chuyện đôi tay cũng không ngừng di động trên người cô.
"Hành động của anh làm cho tôi cảm thấy bẩn. Nếu như anh nhất định phải dùng sức mạnh để chiếm lấy tôi, tôi không còn lời nào để nói." Ngưng Lộ nhắm mắt lại, khẩu khí nhàn nhạt như nước, giống như tất cả cô đã không để ý, không quan tâm.
"Cưỡng bức? Quan sương đọng, Em lựa lời thật làm cho tôi giật mình! Em không được quên lúc trước là ai chủ động đưa tới cửa hay sao? Là tôi cưỡng bức em sao? Bây giờ còn giả thanh cao cái gì? Tôi bẩn? Em có thể hưởng thụ tôi xong rồi chùi đi sạch sẽ sao?" Lời của anh từng câu, từng câu đâm vào trái tim, đau đến mức hô hấp không thông. Suy cho cùng, trong lòng Ngưng Lộ đã nguội lạnh. Đúng vậy, cô lại so với anh tốt hơn chỗ nào? Chỉ là có một thân phận gái điếm hợp pháp bồi đàn ông lên giường mà thôi. Nhưng mà tại sao phải lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy nhắc nhở cô?
"Tôi biết. Anh không phải nhắc nhở tôi!" Nước mắt nhịn không được nhỏ giọt xuống.
"Còn tự giác biết rõ sao. Nếu biết, cũng không cần nữa ngược đãi con tôi, hiện tại đi xuống ăn cái gì. Tôi không muốn sinh ra một đứa trẻ suy dinh dưỡng." Sở Mạnh buông cô ra rồi đứng dậy, không đi nữa anh có khả năng làm tổn thương mình.
"Sau năm phút, tôi không thấy em ở dưới lầu thì tự mình lo liệu đi." Đi tới trước cửa phòng, Sở Mạnh quay đầu bỏ lại một câu.
Trong phòng khách chờ, Tiêu Diệc San một tay cầm trà đặt ở khóe miệng lại không uống, cặp mắt trợn lên nhìn cầu thang. Quái, sao đi lên lâu như vậy? Mới vừa rồi cô nhìn sơ lược bố cục phòng ốc một chút, thư phòng phải là ở dưới lầu mới đúng chứ? Tại sao anh ấy đi lên lầu lâu như vậy không xuống? Chẳng lẽ. . . . . . cặp mắt Tiêu Diệc San nhìn quanh, xoay người lại hướng về phía thím Trương đang phòng bếp hỏi: "Ai! Cái đó gọi là gì vậy?"
"Tiêu tiểu thư, xin gọi tôi là thím Trương. Có chuyện gì không?" Thím Trương ở trong phòng bếp lộ ra nửa người. Người phụ nữ này thật sự là không có chút lễ phép, nếu như cô ta không phải là thiếu gia mang về, bà cũng không muốn để ý tới cô. Có gì đặc biệt hơn người đâu! Dáng dấp cũng không có xinh đẹp hơn thiếu phu nhân nhà bọn họ, còn suốt ngày mang theo khuôn mặt dì ghẻ, người nào muốn để ý cô!
"Thím Trương, người đang bận làm gì vậy? Hình như con ngửi thấy mùi thuốc a!" Tiêu Diệc San để ly trà trên tay xuống, cố ý đi tới cửa phòng bếp cùng thím Trương trò chuyện.
"Tiêu tiểu thư, đây là thuốc bổ cho thiếu phu nhân đang mang thai nhà chúng tôi, ha ha, thiếu gia chính là không yên tâm, mỗi ngày buổi trưa đều muốn tự mình trở lại xem thiếu phu nhân uống xong mới đi làm. Nếu như cô ngửi không quen có thể qua bên kia ngồi." Thím Trương nói xong mặt không đỏ, tim không đập mạnh, đối phó loại phụ nữ này không có cần lòng tốt, huống chi thiếu gia đối với nàng cũng rất thờ ơ không phải sao? Bà cũng không có nói láo, mỗi ngày thiếu gia gọi điện thoại về không tính sao?
"A, thiếu phu nhân các người không có đi học sao? Nhưng mà đại học trong nước cũng không khá hơn chút nào, tốt nghiệp xong cũng không dùng được." Không trách được Sở mạnh đi lên lâu như vậy chưa có xuống ! Thì ra là hai vợ chồng ở phía trên ân ái! Cô ở đây ngu ngốc chờ đợi thì coi là cái gì? Nhưng Tiêu Diệc San có thể được coi là người giấu được tâm sự, trong lòng không vui nhưng trên mặt vẫn mỉm cười.
"Thiếu phu nhân đều đã có thai, vì thân thể của cô nên thiếu gia không để cho cô đi. Ây da, cũng gả vào nhà giàu có làm thiếu phu nhân rồi, đọc nhiều sách như vậy cũng vô ích. Ha ha, chuyện khổ cực như vậy hãy để cho những người vất vả vì cuộc sống con cháu đời sau lo đi!" Thím Trương cũng mỉm cười. Hừ, cái Tiêu tiểu thư này sao lại quản nhiều chuyện như vậy? Chuyện của nhà người ta liên quan gì tới cô ta? Bà thím Trương mặc dù chỉ là một người giúp việc, nhưng mà thiếu gia, thiếu phu nhân đối với bà rất tốt, những người ác ý muốn hãm hại kia tốt nhất phải cách xa một chút, bằng không miệng bà tuyệt đối không nể nang ai.
"Ha ha, thím Trương. Nghe bà nói như thiếu gia rất thương thiếu phu nhân vậy! Bọn họ quen biết đã lâu rồi có phải hay không?" Tiêu Diệc San không tin bọn họ thật sự bởi vì yêu mà kết hôn . Cô thậm chí không có nghe nói qua Sở Mạnh xác định có bạn gái, đàn bà bên ngoài thì ngược lại có. Mà anh ấy kết hôn quá đột ngột, trước đó cô cho là anh sẽ tiếp tục độc thân như vậy. Bởi vì ở trong mắt anh ấy, không có gì quan trọng hơn quyền lực ở Sở Thành. Thời niên thiếu anh ấy học hành vô cùng nghiêm túc, tốt nghiệp xong ở trong công việc không biết vượt qua bao nhiêu khó khăn, nếm trải bao nhiêu buồn bực cùng thua thiệt mới có thể có thành tựu của ngày hôm nay, cô một mạch nhìn lại, như thế nào lại không hiểu?
Chẳng lẽ là anh ấy cần đến hôn nhân thương mại mới có thể nắm giữ được quyền hành sao? Không thể nào, anh đang ngồi trên vị trí tổng giám đốc Sở Thành sau mới kết hôn, huống chi lão Sở Vân Thiên kia đối với hắn vẫn rất để ý, dùng mọi cách để như