Polaroid
Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212961

Bình chọn: 7.00/10/1296 lượt.

mỗi ngày thường xuyên gặp hơn một lần, có khi ở Đồ Thư Quán, có lúc đang tự học bên ngoài, có lúc ở khuôn viên của trường. Bất luận làm chuyện gì, cô có thể đi qua đường, thậm chí đi cửa hàng tiện lợi mua bình nước cũng có thể gặp anh. Ngưng Lộ nghi ngờ, nếu không phải chú Trương đón cô về ăn cơm trưa, chắc cô cũng gặp anh ở phòng ăn.

Nhưng cũng vì nhiều lần gặp gỡ trùng hợp như vậy nên cô cũng ngày càng hiểu về anh hơn. Anh du học nước ngoài nhiều năm, kiến thức chuyên môn rất rộng, hàng năm đắm chìm trong biển sách vì vậy mà cả người tỏa ra phong độ của người trí thức, tính tình ôn hòa, đối xử với ai cũng lễ độ, hòa nhã. Cho nên rất nhiều học sinh thích anh, ở trên đường thường có học sinh chào hỏi.

Một người đàn ông như vậy rất dễ làm cho người ta phát sinh tình cảm. Nếu như ban đầu không có xảy ra chuyện này, tương lai Sở Khương cũng giống như Đường Tĩnh Đằng vậy. Nhưng cuộc sống lại không có “nếu như”, không biết anh hiện tại có sống tốt không? Ngưng Lộ không dám có bất kì sự liên hệ nào với anh, ngay cả hộp thư cũng không dám mở. Cô sợ tâm tình mình sẽ mất đi khống chế một lần nữa.

Lí do cô dễ dàng gần gũi với Đường Tĩnh Đằng là vì anh có khí chất rất giống Sở Khương, rất ấm áp, rất dễ chịu, làm cho người khác không tự chủ mà muốn mà muốn được hưởng chút ấm áp này, như vậy có tính là lợi dụng anh không?

Ngưng Lộ nhìn thân hình cao lớn của người con trai đứng dưới cây ngô đồng, mặt thoáng hiện lên nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy sao lại quen thuộc đến vậy!

“Đường đại ca, hôm nay sao lại sớm như vậy?” Ngưng Lộ đứng lại trước anh một mét.

“Buổi chiều anh không có lớp. Phải về nhà rồi sao?”

“Không ạ!” Ngưng Lộ nghĩ đến chú Trương gọi điện thoại cho cô, khiến cô tan học phải ra đây ngay. Là Sở Mạnh đã về, anh còn muốn chú Trương đi về rồi cùng nhau ra ngoài ăn cơm với cô.

“Hôm nay trong nhà có chuyện gì sao?” Đường Tĩnh Đằng vẫn ôn hòa như giọng nói của mình.

“Phải ra ngoài ăn cơm.” Ngưng Lộ muốn cười một cái, nhưng là nghĩ đến Sở Mạnh thì thế nào cũng không cười được. Thật ra thì chỉ cần cô không nói những đề tài nhạy cảm thì có thể nói là anh đối với cô tốt không? Ít ra khi anh vô cùng tức giận cũng không có ra tay đánh cô. Chẳng qua là có lúc cách thức trừng phạt của anh làm cô cảm thấy vô cùng trơ trẽn và khó chịu. Đối mặt với loại đàn ông này, làm sao cô có thể mỉm cười được?

“Vậy đi trước đi! Tạm biệt!” Đường Tĩnh Đằng không phải là loại người dây dưa không rõ, bọn họ bình thường gặp mặt cũng giống như mọi hôm, chào hỏi rồi tán gẫu vài câu. Nếu như Ngưng Lộ tan học sớm thì cùng nhau đến phòng tự học, chỉ vậy thôi.

“Tạm biệt!” Ngưng Lộ nhìn bóng lưng anh rời đi rồi nhẹ nhàng xoay người. Hai người cũng giống như hai đường thẳng song song, không có điểm chung, dù có cố gắng như thế nào cũng không giao nhau ....

Bạn bè? Làm bạn bè cũng tốt. Nhưng nếu người đàn ông kia trở lại, anh có đồng ý để cô có bạn bè nam không? Mơ đi! Xem ra, về sau không nên thường xuyên gặp mặt Đường đại ca, nếu không Sở Mạnh sẽ giận chó đánh mèo* sang anh.

*Tương tự như giận cá chém thớt.



Chú Trương trực tiếp chở Ngưng Lộ đến trước cửa khách sạn dưới cờ của Sở Thành mới dừng xe.

Hiện tại chưa đến 5 giờ, sẽ ăn cơm sớm như vậy sao? Trong lòng Ngưng Lộ có nghi vấn cũng không dám hỏi,bởi vì cho dù có hỏi thì chú Trương cũng không biết, thật ra cũng chỉ là nghe lời Sở Mạnh mà thôi.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia nói sẽ chờ cô ở đại sảnh, có muốn tôi đưa cô đi vào hay không?” Xe tắt máy, chú Trương mở cửa xe phía sau, nhìn thấy thiếu phu nhân vẫn ít nói như vậy.

“Không cần, con tự đi là được rồi, cám ơn chú Trương.” Ngưng Lộ kéo cẩn thận kéo làn váy xuống gối nói.

Trang hoàng xa hoa, ánh sáng chiếu rực cả đại sảnh, Ngưng Lộ cũng không muốn đến nơi này nhìn người đàn ông kia. Xoay người muốn đi qua bên kia ngồi xuống nghỉ ngơi, đang xoay người thì trong nháy mắt đụng phải một lồng ngực rắn chắc, người này đi bộ không nhìn đường sao? Cái mũi của cô bị đụng đến muốn sai lệch. Nhưng Ngưng Lộ lên tiếng trước nói xin lỗi với người ta: "Thật xin lỗi."

"Đau không?" Sở Mạnh đưa tay vịn vai cô. Thời điểm chú Trương mới vừa dừng xe tới cửa anh liền thấy, bất quá là do anh dùng thang máy chuyên dụng, cho nên không thấy được anh đang ở đại sảnh.

Là anh ta? Thanh âm xa lạ mà lại quen thuộc kia, hơi thở mãnh liệt trong nháy mắt bao phủ toàn thân, Ngưng Lộ ngẩng đầu lên, bốn mắt giao nhau, ánh mắt sắc sảo, thăm dò ánh mắt của nhau, thời gian như ngừng trôi.

Khuôn mặt nam tính, ngũ quan lập thể rõ ràng đập vào mắt, không có dấu hiệu mệt mỏi của đi đường dài, thần thanh khí sảng như cũ. Chẳng qua là từ trước đến giờ ở bên ngoài mắt kiếng không rời khỏi anh, lúc này cũng không có mắt kiếng trở ngại. Ánh mắt sâu không thấy đáy khóa cô lại thật chặt , là cô hoa mắt sao? Ngưng Lộ không thể tin được, bởi vì ở trong mắt của anh, cô thấy được cái bóng mình rõ ràng, thật sâu trong mắt anh, chỉ có khuôn mặt của cô.

Xem ra thím Trương chăm sóc cô rất tốt, chỉ là hơn mười ngày không thấy mà khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đã hồng hào hơn, cằm cũng mượt