ng hữu dụng, anh lấy miệng đối miệng cũng ép cô ăn.
Cho nên, qua mấy lần, cô đã có kinh nghiệm, bất kể có phải đói bụng hay không cũng sẽ ăn, nếu như anh không có trở lại thì tốt hơn, còn có thể cùng Thím Trương làm nũng nói ăn không vô, Thím Trương cũng chỉ là cười híp mắt cầm chén bưng đi. Mà buổi tối lúc ngủ, tự do của cô càng nhiều, gần như là một người chiếm hơn phân nửa cái giường. Cô không để cho anh ôm, anh củng không ép buộc cô, chẳng qua là nhẹ nhàng nói một tiếng: ngủ ngon, đi ngủ thôi. Nhưng có lúc Ngưng Lộ cảm giác mình thật đáng xấu hổ, bởi vì sau khi cô ngủ lại không tự chủ dựa vào thân thể ấm áp đó, sáng sớm lúc tỉnh lại trước anh, cô phát hiện mình đang ở trong ngực anh ...
Thì ra là giữa nam nữ chung đụng, lâu ngày sẽ thành nghiện. Mỗi lần khi tỉnh lại trong ngực anh, cũng đều cảm thấy của mình mâu thuẫn nhiều hơn, bị một người đàn ông không yêu ôm, nghĩ lại người mình yêu, thật là một chuyện lý trí cùng đạo đức, cũng cảm thấy là một chuyện đau khổ không chịu nổi.
Thì ra là giữa nam nữ chung đụng, lâu ngày sẽ thành nghiện. Mỗi lần khi tỉnh lại trong ngực anh, cũng đều cảm thấy của mình mâu thuẫn nhiều hơn, bị một người đàn ông không yêu ôm, nghĩ lại người mình yêu, thật là một chuyện lý trí cùng đạo đức, cũng cảm thấy là một chuyện đau khổ không chịu nổi.
Không biết trên quyển sách nào có thấy qua người ta từng nói như thế này: "Bộ phận sinh dục người phụ nữ tương thông với trái tim." Cô hận anh, tuy nhiên cô cùng anh lại có quan hệ nam nữ thân mật nhất trên cõi đời này, trong bụng của cô mang thai đứa con của anh. Nếu như câu nói kia đúng, bây giờ cô đối với anh chỉ là hận sao? Còn điều gì khác mà cô không hiểu không? Vẫn cho là lòng của cô đều ở đây, một lòng một dạ yêu Sở Khương, nhưng còn bây giờ thì sao? Ngưng Lộ căm ghét mình! Một cảm giác không biết tên luôn quẩn quanh trong lòng cô, khiến cô khó chịu không thôi.
Bảo Bảo trong bụng giống như cảm thấy được mẹ không vui, bắt đầu tạo phản nhỏ: "Thật xin lỗi, bảo bối!" Thân thể thay đổi khiến Ngưng Lộ tạm thời dừng lại đau khổ của mình, bàn tay nhẹ vuốt đã cái bụng nhỏ đã nhô ra, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng an ủi cảm xúc Bảo Bảo.
Lúc cô kiên nhẫn vuốt ve, tiểu tử cuối cùng yên tĩnh lại.
"Thiếu phu nhân, điện thoại của cô." Đang muốn ngồi dậy uống nước Ngưng Lộ nghe được nhạc chuông quen thuộc của điện thoại di động. Điện thoại di động của cô hình như vừa rồi đặt ở trên sofa phòng khách hả? Lúc đang nghi ngờ Thím Trương đẩy cửa đi vào. Nếu như là Sở Mạnh, Thím Trương đã sớm nói rồi.
Ngưng Lộ nhận lấy điện thoại di động, đó là một số điện thoại xa lạ. Có nên nhận hay không đây? Có phải là người ta gọi nhầm hay không đây? Ngưng Lộ nhìn chằm chằm điện thoại lúc lâu không có nghe.
"Thiếu phu nhân, sao không nhận?" Thím Trương trước khi đóng cửa lại vẫn không quên hỏi một chút.
"Thím Trương, cám ơn thím. Con không biết số này, có thể là người ta gọi nhầm rồi. Lát nữa người ta sẽ tự cúp máy." Ngưng Lộ đặt di động lại lên mặt bàn không muốn để ý tới.
Quả nhiên, lời của cô vừa dứt, nhạc chuông cũng đột nhiên ngừng lại. Xem ra thật sự là lộn số rồi, Thím Trương cười đóng cửa lại.
Lúc cửa đóng, điện thoại di động vang lên lần nữa. Mới vừa đứng lên muốn đem rèm cửa sổ kéo qua, Ngưng Lộ quay người lại liếc mắt nhìn, vẫn là cái số vừa rồi sao? Chẳng lẽ là người quen biết? Nhưng mà người kia không nhất định Sở Mạnh, nếu như anh ấy gọi lần đầu không có ai nhận, lần thứ hai nhất định sẽ gọi Thím Trương. Là ba mẹ bọn họ sao?
"Alo, xin chào!" Ngưng Lộ cuối cùng vẫn nhận.
*****
"Cô ấy rốt cuộc thế nào?" Sở Mạnh nhận được Thím Trương điện thoại liền vứt cái dự án đang thảo luận chạy về nhà. Vừa rồi ở trong điện thoại nói không rõ ràng lắm, Sở Mạnh vừa về tới gia đình nhà lập tức chạy đi hỏi.
"Tôi cũng không biết thiếu phu nhân rốt cuộc thế nào. Buổi trưa vốn còn đang nghỉ ngơi, sau đó có một người đưa thư tới, thiếu phu nhân lấy được đồ liền khóa mình trong phòng. Gọi sao cũng không mở cửa." Thím Trương đứng ở ngoài cửa, trong tay còn đang cầm điểm tâm nhỏ Ngưng Lộ đều muốn ăn mỗi xế chiều. Bà mới vừa rồi cho là thiếu phu nhân ngủ rồi nên cũng không có gõ cửa, nhưng là đã hơn nửa giờ, điểm tâm cùng đồ ngọt đều muốn lạnh, bà đi lên lần nữa, vẫn không có đáp lại, nắm tay cầm cửa mới biết cửa đã khóa lại. Thím Trương lo lắng cô ở bên trong có chuyện gì, dán lỗ tai vào trên ván cửa nghe, giống như nghe được bên trong có tiếng khóc nhỏ! Khóc sao? Hiện tại thiếu phu nhân đang mang thai, ngộ nhỡ có việc không hay xảy ra thì biết làm sao? Cho nên Thím Trương sau khi liên tục gõ cửa không có trả lời, quyết tâm gọi điện thoại cho thiếu gia.
"Chuyển phát?" Sở Mạnh đang lên lầu thì dừng bước chân lại, xoay người nhìn Thím Trương. Làm sao có thể có người đưa thư cho cô ấy? Hơn nữa số điện thoại của cô chỉ có một mình anh biết, người khác tra không được. Chuyển phát tới thật là kỳ lạ! Xem ra lần này anh thật phải điều tra một chút là chuyện gì xảy ra!
"Đúng vậy, một kiện hàng nhỏ." Thím Trương cùng với Ngưng Lộ đi xuống lầu lấy, nhưng không nhìn thấy bên tron
