Duck hunt
Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh

Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323185

Bình chọn: 7.5.00/10/318 lượt.

ợng lưu. Anh là giám đốc công ty Nhâm thị. Đừng cho rằng chỉ là giám đốc một công ty nho nhỏ mà lầm. Quy mô của công ty Nhâm thị không hề nhỏ ── tuy kém tập đoàn Đường thị nhưng vẫn xếp trong một trăm công ty có triển vọng tại Anh.

Bạn gái đi dự yến hội với Nhậm Vũ Luân đều là mỹ nữ, mỗi lần đổi một người nhưng sao lần này lại đổi sang tiểu mỹ nhân thanh tân này vậy? Mà lén nhìn bộ dạng của Nhậm Vũ Luân thì thấy hình như anh rất quan tâm tới cô.

Nhậm Vũ Luân không thèm để ý tới những lời bàn tán xì xào của những người tò mò. Chăm sóc cho bảo bối nhà anh quan trọng hơn.

"Quả Quả, em đói không?" Quả Quả nhà họ thích ăn bánh ngọt nhất. Anh nhìn thấy trên bàn buffet có mấy loại bánh ngọt mà cô thích. "Anh họ đi lấy bánh cho em nhé?"

Nhậm Quả Quả gật đầu, không quên nở nụ cười. "Cám ơn anh họ."

Nhậm Vũ Luân cảm thấy trái tim mình như tan ra. A! Bảo bối Quả Quả nhà họ thật đáng yêu!

"Vậy em ngoan ngoãn đứng đây chờ, đừng đi lung tung biết chưa? Không được để ý tới người tiếp cận mình, chờ anh họ quay lại xử lý, nhé?"

Cô không phải trẻ con lên ba. Cô đè nén ý muốn trợn trắng mắt với anh, ngoan ngoãn gật đầu. "Biết rồi ạ."

"Ngoan." Nhậm Vũ Luân xoa đầu em mình rồi mới quay đi, bước tới bàn buffet lấy bánh ngọt cho cô. Trước khi đi, anh không quên dùng ánh mắt cảnh cáo đầy hung dữ mà nhìn những người đàn ông gần em họ ── đừng có mơ thừa dịp anh không có mặt mà nhúng chàm Quả Quả nhà anh!

Nhậm Quả Quả đã quen với chuyện này nên hoàn toàn không thèm để ý hành động ngây thơ của anh họ, cũng không để ý tới những ánh mắt đang chiếu về phía mình. Trên thực tế, cô cảm thấy rất buồn chán. Vốn cô cảm thấy tò mò về những nhân vật nổi tiếng dự tiệc này nhưng chưa được nửa giờ, cô liền cảm thấy chán.

Thà ở nhà đọc truyện tranh còn hơn.

"A."

Một tiếng cười rất khẽ truyền vào tai khiến Nhậm Quả Quả ngạc nhiên.

Tiếng cười truyền ra từ góc chéo với chỗ cô đang đứng, chỗ tấm rèm màu đỏ thẫm nơi cửa thông ra ban công.

Nhậm Quả Quả tò mò nhìn sang, chân tự động di chuyển. Cô vừa vén rèm lên, chưa kịp bước ra ban công thì nhìn thấy một người đàn ông bên tay trái.

Người đàn ông này rất cao. Vì anh đứng trong góc tối nên cô không thấy rõ được khuôn mặt anh, chỉ có thể qua ánh sáng mờ mờ hắt ra từ trong nhà mà nhìn vào mắt anh ── Đôi mắt ấy sâu thẳm, có màu xanh da trời. Dù Nhậm Quả Quả có gan dạ cách mấy cũng cảm giác được linh hồn mình như bị hút vào đó. Trái tim cô nhói lên. Thậm chí cô còn bất giác nín thở.

Lúc Nhậm Quả Quả nhìn anh thì anh cũng đánh giá cô. Chỗ anh đứng vừa may có thể nhìn rõ toàn bộ nét mặt cô.

Đó là khuôn mặt chưa biết giấu cảm xúc, tràn đầy tò mò về anh như lúc trong yến hội. Khuôn mặt nhỏ nhắn này không hề che giấu sự buồn chán của mình.

Trong yến hội, người nào cũng mang theo mặt nạ, không thể hiện bất kỳ ý nghĩ nào trên mặt. Chỉ có cô bé trước mặt anh là không biết cách giả tạo. Sự buồn chán rõ ràng trên mặt cô khiến anh không nhịn được cười.

"Em là công chúa nhỏ bảo bối của Nhậm gia?" Có thể khiến Nhậm Vũ Luân lo lắng như thế, chỉ rời khỏi một chút thôi mà đã căn dặn như bà già thì chỉ có cô em họ bảo bối mà anh từng nghe nói này thôi.

Không ngờ người đàn ông này cũng biết cô. Nhậm Quả Quả càng tò mò hơn về anh. "Anh là ai?" Cô hỏi, bước lên phía trước, mong được thấy rõ khuôn mặt của anh.

Nhưng có một làn gió thơm đã cản trở cô.

"Bách, thì ra anh trốn ở đây. Nhanh nào, cha mẹ đang tìm anh đấy. Sắp tới lúc cắt bánh sinh nhật rồi." Một mỹ nữ tóc ngắn mặc lễ phục hở lưng bước ra ban công, ôm tay người đàn ông vô cùng thân thiết, kéo anh rời đi.

Lúc này, Nhậm Quả Quả có thể thấy được mặt anh.

Ngũ quan tràn đầy khí phách đàn ông nhưng cũng rất nhã nhặn. Khuôn mặt vừa mang theo sự sắc bén vừa trẻ đẹp lịch sự. Hai cảm giác vô cùng mâu thuẫn nhưng không thể nghi ngờ rằng đó là một người đàn ông vô cùng đẹp trai. Anh cao hơn cô nghĩ. Bộ tây trang màu nâu trên người không những không khiến anh già đi mà còn làm nổi bật nét trầm tĩnh tao nhã, cực kỳ mê người.

Lúc anh bước qua, Nhậm Quả Quả ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt.

Mùi hương này khiến trái tim cô đập nhanh hơn vài nhịp.

Nhậm Quả Quả nhìn theo bóng lưng anh. Mà từ lúc người phụ nữ kia xuất hiện, ánh mắt anh liền không rời khỏi cô ta. Khuôn mặt tuấn mỹ vẫn lạnh nhạt nhưng khi nhìn người phụ nữ lại dịu dàng.

Sự dịu dàng nơi mắt anh rơi vào mắt Nhậm Quả Quả khiến lòng cô căng lên.

Thật kỳ lạ. Nhậm Quả Quả xoa xoa ngực, giữa hai hàng mày hiện lên sự nghi ngờ. Người đàn ông quay lại, khẽ gật đầu với cô, trên khóe môi là nụ cười như có như không.

Nhậm Quả Quả lại ngẩn ra lần nữa, nhìn theo bóng anh đang xa dần, ghi sâu nụ cười yếu ớt nhàn nhạt kia vào lòng.

"Quả Quả! Thì ra em ở đây!" Tìm được em họ bảo bối, Nhậm Vũ Luân thở phào. "Không phải đã dặn em đừng đi lung tung rồi sao? Không thấy em anh lo muốn chết..."

Nhậm Quả Quả không để ý tới anh họ đang lảm nhảm, ánh mắt của cô vẫn dán vào người đàn ông kia.

Cô nhìn anh đang ôm người phụ nữ trong yến hội, một đôi vợ chồng ung dung đứng bên cạnh anh. Ông Đường - chủ nhân bữa tiệc đang cườ