thoại cho anh ấy đi.”
“Hắn trở về phòng rồi, buổi tối uống chút rượu không thoải mái, sớm trở về phòng nghỉ ngơi, em biết đêm 30 với hắn mà nói thật không tốt, anh nghĩ hắn hẳn là muốn nhận được điện thoại của em, đương nhiên em nếu cảm thấy khó xử coi như xong, không có chuyện gì, anh chốc lát vào xem hắn.”
“Không khó, em gọi ngay bây giờ cho anh ấy.”
Hạ Tử Phi trầm mặc một chút, nói: “Hạ Thiên, anh biết rõ đối em như vậy không công bằng, nhưng là hắn đã không còn thân nhân, anh không biết phải an ủi như thế nào, em, có thể rõ ràng ý của anh không?”
Cô cảm thấy hốc mắt đỏ chút, hít mũi một cái, nói: “Em có thể rõ ràng, Tử Phi, là em có chút ích kỷ, em hẳn là nên sớm gọi cho anh ấy.”
“Cảm ơn em!”
Cô mở máy bấm Ôn Hi Thừa gọi điện thoại , cảm giác được trong lòng bàn tay dần dần có mồ hôi.
Một tiếng thật dài “Đô” âm, điện thoại được tiếp , Ôn Hi Thừa có chút thanh âm khàn khàn truyền đến, “A lô?”
“Là em, vẫn chưa ngủ sao?”
“Chưa, em thì sao?”
Cô cắn cắn bờ môi, nói: “Cũng chưa.” Dừng lại một chút, còn nói: “Năm mới vui vẻ!”
Vài giây đồng hồ lặng im, Ôn Hi Thừa trầm thấp nói: “Cảm ơn, năm mới vui vẻ!”
Ngữ khí của anh thật bình tĩnh, cô nghe không thấy ra cảm xúc khổ sở hoặc là bi thương gì, cô không dám phỏng đoán anh lúc này tâm tình thế nào, chẳng qua là cảm thấy thân thể một chỗ nào đó có thứ gai đâm rất đau , rất khó chịu.
Ổn ổn tâm tình , rồi cô nói: “Tử Phi nói anh buổi tối không thoải mái, hiện tại có đỡ một ít không?”
“Ừm.” Anh ngắn gọn lên tiếng.
Cô cắn răng, nói: “Vậy sớm một chút nghỉ ngơi đi, ngủ ngon!”
Anh không nói chuyện, cũng không có cúp điện thoại, trong ống nghe là tiếng hít thở hai người không yên ổn .
Cô hít sâu một hơi, dùng ngữ điệu hết sức thoải mái mở miệng: “Khổ sở biệt ly, sẽ đi qua , hết thảy đều khá hơn!”
Ôn Hi Thừa như cũ bảo trì trầm mặc, cô có thể nghe được anh có chút thở dốc, nhưng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nắm điện thoại cảm thụ được tâm kia trầm trọng đau đớn.
Thật lâu, anh rốt cục mở miệng: “Chú, dì đã ngủ chưa?”
“Ngủ rồi.”
“Hạ Lỗi đâu rồi? Lại đi ra ngoài chơi suốt đêm rồi?”
“Ừm, hàng năm đều như vậy.”
Ôn Hi Thừa trầm mặc một chút, “Lẽ ra anh nghĩ nên gọi điện thoại cho nhà em chúc tết , nhưng là cảm thấy nhà em nhất định không muốn nghe đến thanh âm của anh, nếu như em cảm thấy thuận tiện giúp anh với bọn họ nói một tiếng năm mới vui vẻ, nếu cảm thấy không ổn coi như thôi.”
Cô che ống nghe hít mũi một cái, điều chỉnh tâm tình rồi mới chậm rãi mở miệng: “Em buổi sáng ngày mai cùng chân bọn họ nói, đã muộn, sớm một chút nghỉ ngơi đi.”
“Ngủ ngon!”
Cúp điện thoại, cô tựa đầu giường ôm chăn, nước mắt chậm rãi chảy ra, cô không thể nào chuyển đạt lời chúc phúc của Ôn Hi Thừa , cái tên này tại nhà của cô đã thành cấm kỵ, có lẽ cô tha thứ anh đã là thân bất do kỷ, nhưng người nhà của cô sẽ không, vài năm kia cô chán chường cùng đau xót bọn họ đều rành mạch nhìn ở trong mắt, rất nhiều lần cô đều chứng kiến mẹ len lén lau nước mắt, Hạ Lỗi từng trước mặt cô đem Ôn Hi Thừa làm anh PS(Photoshop) chỉnh đến nát bấy, bọn họ đều là người rất thiện lương, đối với cảm tình biểu đạt rất trực tiếp, yêu chính là yêu, hận chính là hận, có lẽ Ôn Hi Thừa chưa bao giờ nghĩ tới, bởi vì bọn họ yêu cô, cho nên khi đó thật sự đem anh làm người một nhà, đến cuối cùng anh bỏ lỡ há lại chỉ có từng là một người cô yêu!
Sau tết âm lịch, mùng sáu cô cùng Lưu Ny Ức về tới Giang Nam, Hạ Tử Phi cùng Ôn Hi Thừa so với bọn họ đến sớm một ngày, bởi vì phòng ốc của cô vừa vặn đến kỳ, liền đóng gói hành lý đem đến căn hộ bọn Lưu Ny Ức thuê, buổi tối mua nguyên liệu nấu lẩu, có lẽ mới từ nhà trở về, mọi người cảm xúc cũng không cao, càng lớn càng muốn nhà, nghĩ đến cha mẹ từ từ già nua, thật sự cảm thấy thời gian bên cạnh bọn họ thật sự là quá ít.
Cũng không biết có phải cảm giác của cô sai lầm hay không, chỉ cảm thấy chỉ một tháng không thấy, Ôn Hi Thừa liền gầy không ít, cằm nhọn hơn, hơn nữa sắc mặt anh trắng bệch, cả người có vẻ rất tiều tụy.
Lần đầu tiên mọi người vây ngồi cùng một chỗ ăn lẩu không có một chút không khí náo nhiệt, yên lặng, không chỉ là cô cùng Ôn hi Thừa, mà ngay cả Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi đều là bộ dạng u sầu, một bữa cơm ăn được trong nội tâm của cô có chút….
Sau khi ăn xong, Hạ Tử Phi vẻ mặt nghiêm túc lôi kéo Lưu Ny Ức vào phòng ngủ, cô thu dọn bát đũa, Ôn Hi Thừa ở bên cạnh hỗ trợ.
Mụ nội nó nhìn về phía cửa phòng đóng chặt không hiểu hỏi: “Hai người bọn họ làm sao vậy?”
Ôn Hi Thừa nhìn cô liếc mắt một cái, nói: “Tiểu Ny nói với Tử Phi công ty của hắn đi vào quỹ đạo thì trở về Trường Xuân.”
Cô sững sờ, mấp máy môi không nói chuyện.
“Em đã sớm biết?” Ôn Hi Thừa quay đầu nhìn cô, chậm rãi nhíu mày.
Cô thở dài bưng chén đĩa vào phòng bếp.
“Cô ấy lúc nào cũng có ý nghĩ này hay sao?” Ôn Hi Thừa theo tiến đến, ôm hai tay tựa ở trên khung cửa trong ánh mắt mang theo chút ít bất mãn.
“Vừa mới có, tôi khuyên qua nó rất nhiều lần, chưa từng có tác dụng.”
“Kia Tử Phi làm sao bây giờ? Cô ấy ra quyết định này có nghĩ tới cảm thụ của hắn hay không!