ùng tràn đầy bất hòa, cô nghĩ muốn giải thích, muốn phản bác, nhưng căn bản không biết như thế nào mở miệng, Phùng Tô Xuyên cho tới bây giờ đều là một người cường thế, anh có phán đoán của mình, đã muốn hạ xuống khúc mắc, cô nói cái gì đều uổng công.
Lại đứng đó một lúc lâu, cô quay người rời đi, đóng cửa, chứng kiến anh như cũ nhìn máy tính, ánh mắt cô chưa bao giờ thấy qua – trống rỗng.
Cô đi ra đối với Ôn Hi Thừa cười cười liền mang theo túi theo anh rời đi, thẳng đến lên xe trong đầu của cô vẫn là ánh mắt ngơ ngác nhìn máy tính của Phùng Tô Xuyên, cô chưa bao giờ thấy qua anh như vậy, cho dù là cùng mối tình đầu chia tay, trên mặt của anh đều là một mảnh lạnh nhạt, chưa từng có như hôm nay thất thố như vậy.
Sau đó cô suy nghĩ, anh hẳn là muốn cô giải thích đi, cô không thể dựa vào phán đoán của mình liền võ đoán cho là anh sẽ không nghe cô giải thích, cứ như vậy chấp nhận.
Thời điểm tâm dần dần mọc lên ảo não, cô nghe đến người bên cạnh nhẹ giọng gọi cô.
Cô quay đầu” Anh nói cái gì? thật xin lỗi, em mới vừa thất thần .”
Ôn Hi Thừa mím môi, cố nặn ra vẻ tươi cười nói” Không có gì lát sớm một chút nghỉ ngơi.”
Cô nhìn chung quanh mới phát hiện đã đến dưới căn hộ của cô, mở cửa xe nói câu”Ngủ ngon.” liền trực tiếp đi xuống.
Thời điểm tiến vào thang máy cô lấy điện thoại di động ra, do dự mà muốn gọi điện thoại cho Phùng Tô Xuyên, cũng không biết khi trở về, có tự mình lái xe hay không.
Nhưng thẳng đến khi mở cửa vào nhà cô đều không gọi cái số kia, quay người vào phòng ngủ, đưa điện thoại di động ném lên giường, thay đổi áo ngủ đi vào buồng vệ sinh.
Rửa mặt đi ra, đã gần 12h, đi lên sân thượng thu quần áo lơ đãng mắt nhìn dưới lầu, sau đó lòng của cô giống như là bị một bàn tay gắt gao nắm chặt giống nhau, hung hăng đau.
Con xe màu đen của Ôn Hi Thừa yên lặng ngừng dưới lầu, anh như cũ tựa vào thân xe, có chút ngửa đầu nhìn phương hướng của cô, mấy phút đồng hồ sau, anh hướng cô phất phất cánh tay, lên xe rời đi.
Cô không biết phải hình dung như thế nào tâm tình của mình, cái loại hối hận, tiếc nuối cùng rung động đã muốn vượt qua năng lực thừa nhận của trái tim, lần đầu tiên cô cảm thấy giống như coi anh làm huynh đệ cũng là lừa mình dối người!
Chẳng lẽ thật sự muốn cùng anh trở thành người lạ sao? Cô không cần nghĩ cũng biết anh nhất định sẽ so với hiện tại đều không cảm thấy dễ chịu.
Nhưng là, bốn năm trước anh cũng đã lựa chọn ra đi, mặc kệ vì cái gì, anh buông tha cô, buông tha cho tình cảm của 2 người, mỗi người đều hẳn là vì hành vi của mình phụ trách, cho dù anh là Ôn Hi Thừa, là cái tên vương tử vạn người mê cũng giống như vậy.
Cô bé lọ lem đã không còn đắm chìm tại Vương quốc mộng ảo, nàng đã muốn lớn lên, trong lòng của nàng sẽ vĩnh viễn tự mình ngự trị, nhưng bản kế hoạch trong tương lai lại không kìm được dõi theo bóng dáng của anh.
Ngày hôm sau cô sớm nửa giờ rời giường, ăn điểm tâm đi xuống lầu chứng kiến dưới lầu chiếc xe con màu đen, lòng chỉ còn lại có bất đắc dĩ.
Ôn Hi Thừa nhìn thấy cô, mở cửa xe cười nói” Em hôm nay dậy thực sớm, may mắn trên đường tới không kẹt xe.”
Cô cười cười không nói chuyện.
Lên xe, anh như cũ từ phía sau lấy một cái túi cho cô, ” Trên đường trùng hợp nhìn thấy quán cơm “Bánh bao chiên a di béo’’, rất sạch sẽ , em nếm thử xem hương vị được không?”
Cô nhìn cái túi mặt trên in LOGO” Bánh bao chiên a di béo ” , đó là một liên doanh chuyên đặt cơm, cả nước cũng chỉ có 3 cửa hàng, trên đường anh tới căn bản không có, hơn nữa theo cô được biết mỗi ngày phải xếp hàng 15 phút may ra mới mua được.
Đêm qua nghĩ kỹ mấy lời nói kia, cô như thế nào đều nói không ra miệng, tâm bị một loại chua xót nồng đậm bao quanh.
Cô hít sâu một hơi nhìn vào mắt anh trong đó có ôn nhu chờ mong, chậm rãi mở túi ra nói” Cảm ơn.”
Thời điểm Ôn Hi Thừa nghe cô nói ra hai chữ này có chút mím môi, cười một chút, dời đi ánh mắt mới khởi động xe.
Cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, từ từ ăn, kỳ thật cô một chút cũng ăn không vô, nhưng cô có thể nói cô đã ăn điểm tâm, nhìn sinh sắc thuốc bao đầy mỡ như vậy hoàn toàn không có một chút muốn ăn sao? Đương nhiên không thể, cô nghĩ đến anh đến lúc đó ánh mắt bi thương đã cảm thấy không cách nào thừa nhận.
Tiêu diệt hết một nửa, cô đem cái túi khép lại, cô thề lại liếc mắt nhìn nữa sẽ nhổ ra.
“Uống nước, có phải không ăn được?” Ôn Hi Thừa mở một chai nước khoáng đưa cho cô.
Cô tiếp nhận lại không uống, trong dạ dày đã chứa không nổi , cô nói” Không có, ăn rất ngon , chính là quá dầu mở.”
Anh nghĩ nghĩ gật đầu nói” Vậy ngày mai không mua, buổi sáng ăn mấy cái gì đó đầy mỡ như vậy hoàn toàn không tốt.”
Cô hít sâu một hơi quay đầu nói” Em sau này sẽ tự mình ngồi xe buýt đi làm , anh thật sự không cần đi đến nửa cái thành phố này tới đón em, suy cho cùng chúng ta cũng là bạn tốt, anh cũng không cần phải làm như vậy.”
Ôn Hi Thừa con mắt nhìn về phía trước, hầu kết trên dưới giật giật nói” thật xin lỗi.”
Cô cảm thấy một hồi khổ sở, quay người nhìn anh nói” Kỳ thật anh tới đón em, em rất cảm kích , ngoại trừ có thể ngủ nhiều nửa giờ, còn