Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324215

Bình chọn: 8.00/10/421 lượt.

chỉ là nhìn cô liếc mắt một cái, liền móc ra một điếu thuốc đốt, chậm rãi hút lấy.

Một lát sau, hắn nói: “Tạm rời cương vị công tác sau có tính toán gì không?”

Bình thản giọng điệu, cô nhất thời phản ứng không kịp, sửng sốt hai giây mới trầm thấp nói: “Về nhà!”

Nhẹ nhàng lên tiếng, hắn đem thư từ chức cầm đi qua, cô không dừng lại quay người rời đi.

Đi ra phía sau hít sâu một hơi, đi bộ thiết kế.

Cảm nhận được trong văn phòng bao phủ áp suất thấp cùng trên mặt mỗi người vẻ mặt nghiêm túc, tâm tình của cô cũng nặng dị thường, nếu như chuyện này thật sự để cho Ôn Hi Thừa gánh chịu, như vậy cả bộ thiết kế đều đã bị liên quan đến, nghĩ đến ba người bọn cô người ở giữa gút mắc liên lụy đến nhiều người như vậy , trong lòng của cô thật không dễ chịu.

Cô đi vào, Ôn Hi Thừa đang nhìn máy tính đến ngẩn người, ánh mắt là cô chưa bao giờ thấy qua, bên trong ảm đạm đang nhìn đến cô phía sau cũng không có tiêu tán, mà là chậm rãi tụ thành một cái điểm ảnh ngược cô hỗn độn mà tái nhợt.

“Hỏi ra nguyên nhân chưa?”

Cô gật đầu, ngồi đối diện với anh, cân nhắc một chút nói: “Chuyện này để em gánh chịu, hy vọng anh có thể giúp em giấu diếm.”

“Em chuẩn bị gánh chịu thế nào?”

“Nói là em một mình sửa đổi danh sách thầu.”

“Lý do gì?”

“Thu tiền boa thầu công ty khác.”

Cô vừa dứt lời, Ôn Hi Thừa liền hướng phía sau nặng nề mà dựa vào ghế trên lưng, anh đưa cánh tay khoác lên trên trán, tròng lên mắt, tái mở miệng, thanh âm khàn khàn trầm thống vô cùng, “Em rốt cuộc biết không biết mình đang làm cái gì không?”

Cô cúi đầu nhẹ nói: “Biết rõ.”

Đối diện người đàn ông cười lạnh, buông cánh tay xuống, thẳng nhìn vào cô, “Tốt! Tốt! Tốt! Em vì hắn ta có thể vác cái oan ức lớn như vậy , có thể trước khi thôi việc,khiêm nhường đến khẩn cầu anh giấu diếm chân tướng, Hạ Thiên, em thật là làm ra một quyết định làm anh không có lời nào để nói!”

Thanh âm anh bi thương cùng tuyệt vọng, trong lòng cô chua xót một chút xông tới biến thành hơi nước trong mắt , nhưng không chịu rơi xuống, cô đương nhiên không hy vọng xa vời cùng anh giải thích, cũng không cách nào làm anh không hận cô, cô chỉ hy vọng chuyện này có thể để cô gánh chịu, không cần phải người vô tội liên lụy đến, năng lực của cô có hạn, có thể nghĩ đến biện pháp tốt nhất cũng chỉ có như vậy, cô không cách nào trơ mắt nhìn Phùng Tô Xuyên hủy ở trong tay của cô, cũng không nguyện Ôn Hi Thừa trên lưng công việc thất trách đắc tội, ở trong mắt anh xem ra, quyết định của cô toàn bộ đều là vì giữ gìn Phùng Tô Xuyên, có thể chỉ có trong lòng mình tinh tường, cô không nguyện ý nhất là thương tổn người nào, tâm để ý nhất là ai, đáng tiếc, anh đã hoàn toàn nhận thức không tới.

Cô đứng lên, chuẩn bị rời đi, nghe được anh trong bình tĩnh mang theo một tia thanh âm thê lương: “Hạ Thiên, anh rốt cục tin tưởng em không hề yêu anh nữa rồi, lần này, anh thật sự buông tay!”

Cùng nước mắt chảy xuống, cô cắn chặt môi không lộ một tia yếu ớt mở cửa rời đi.

Cô dùng loại phương thức tự tay chấm dứt bức tranh mối tình đầu khắc cốt ghi tâm!

Sau hai tuần.

Sau giờ ngọ tất cả đều yên lặng, ngoài cửa sổ là một mảnh màu xanh um tươi tốt, cô nắm lấy chén cà phê đứng ở phòng giải khát nhìn xuống dưới đất qua lớp kính thủy tinh, tâm lý trống rỗng mà chết lặng, trong đầu trống rỗng.

” Hạ Thiên, chị đoán em sẽ ở đây mà, quản lý kinh doanh bọn chị tìm em nhiều lần.” Tống Dĩnh chen đến bên cạnh cô, nói xong cười hì hì.

Cô cười cười, nhẹ nhàng gõ đầu quay người đi ra ngoài, phía sau là dằng dặc tiếng thở dài: ” cử chỉ của em đã điên rồ vài ngày, lúc nào mới có thể khôi phục bình thường ah?”

Trong lòng của cô không có bất kỳ chấn động, dị thường bình tĩnh.

Trở lại văn phòng lấy một phần văn bản tài liệu, thời điểm đứng dậy ánh mặt chạm phải cái nhìn nhàn nhạt của người đang ông qua tấm thủy tinh, cô sắc mặt không thay đổi, quay người rời đi.

Cửa phòng đã được mở, cô trực tiếp đi vào, trên mặt được thay bằng dáng vẻ tươi cười 1 cách công thức hoá, đưa trong tay tài liệu đưa tới, ” Lý quản lý, đây là tham số thiết bị, ngài xem lại còn thiếu cái gì?”

Người đàn ông đối diện, thân thể có chút nghiêng về phía trước, cười đến ôn hòa mà vừa vặn, ” Cảm ơn, mấy ngày nay đã làm phiền đến em, sau này vẫn còn cần mọi người phải thường xuyên phối hợp, trong thời gian này tôi sẽ mời tất cả các chị em ăm cơm.”

Cô cười cười, chối từ nói: ” đây đều là việc chúng tôi phải làm, ngài khách khí, ăn cơm liền miễn đi, nếu có thể có trà chiều, tôi nghĩ các nàng sẽ thật cao hứng .”

nam nhân cởi mở cười cười, ” không có vấn đề! trà chiều như thế này sẽ đưa đến!”

” Cảm ơn! ngài bề bộn, tôi đi ra ngoài trước.”

Từ văn phòng đi ra, thời điểm rời khỏi bộ phận thiết kế, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua, ánh mặt trời như cũ là ôn hòa cùng ấm áp, như cũ xuyên qua tấm thủy tinh ngăn cách trong vắt, lại không tìm thấy bóng dáng thon dài kia cùng ánh mắt nhìn chăm chú mà tràn ngập thâm tình.

Tâm chua xót lại dâng lên, đè nén không được, cô vội vàng chuyển hướng buồng vệ sinh, ngồi ở trên nắp bồn cầu, tùy ý cho nước mắt chảy xuống, có


XtGem Forum catalog