bị giám sát. Theo lý thuyết cô nên vô cùng khó chịu, nhưng vừa nhìn thấy vẻ buồn bực không vui của anh, cô chỉ cảm
thấy không biết làm thế nào, cũng cảm thấy trái tim mình dường như cũng
bịt kín bởi cảm giác đau thương mơ hồ.
"Xin lỗi." Anh hơi xấu hổ, tuy nói đào bới đời tư của người khác là chuyện rất không có đạo đức,
nhưng anh muốn biết thêm những chuyện có liên quan tới cô. Cô thật sự
không phải là Di Hi sao? Anh vẫn không thể tin được.
"Không sao." Thư Nhàn cười xòa, tò mò hỏi: "Tôi... Thật sự giống cô ấy như vậy sao?"
Anh cười khổ, đâu chỉ là giống.
"Tôi có thể hỏi không?" Cô quay đầu nhìn anh.
"Gì vậy?" Anh nhìn cô chăm chú, cố dằn lại cảm giác muốn vươn tay chạm vào cô.
"Cô ấy rất quan trọng ư?"
"Vô cùng... Vô cùng, tôi đã tìm cô ấy rất rất nhiều năm..."
Thư Nhàn không được tự nhiên muốn né tránh ánh mắt thăm dò thâm trầm kia, cảm thấy cứ như anh đang giãi bày nỗi tương tư với cô.
"Cô ấy là gì của anh?"
"Vợ chưa cưới!"
"Ồ!" Cô ồ lên với vẻ thì ra là vậy, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi chật vật.
"Em thật sự không phải cô ấy ư..." Ánh mắt anh khóa chặt lấy cô, muốn từ tìm ra chút dấu vết trên mặt cô, nhưng cô lại cười.
"Thuyết phục anh khó quá đấy, không phải đã hỏi rất nhiều người sao? Tôi lớn
lên ở đây, thậm chí ít khi rời khỏi!" Cô nhún vai. "Nếu tôi thật sự biết anh, không thể nào không hề có chút ấn tượng nào với anh cả!"
"Có lẽ em chỉ tạm thời quên mất thôi....."
"Ha ha! Anh hài hước quá! Cho dù tôi quên thật, ba mẹ tôi không thể không
biết chuyện tôi có một vị hôn phu là anh, huống chi tôi cũng kết hôn
rồi."
"Anh ta, là người thế nào?" Elliott hỏi vậy mà đau lòng. Dù cô có phải Di Hi hay không, nhưng cô có bề ngoài giống hệt Di Hi là sự
thật việc thật. Chỉ nghĩ đến hình ảnh có một người đàn ông khác ôm lấy
cô, anh không thể nào chịu nổi.
Cô nghiêng đầu cười với anh, có phần bất đắc dĩ, có phần tự giễu, "Kẻ tệ bạc, không có gì hay để nói."
"Anh ta đối xử với em không tốt ư?" Lòng anh siết lại, chân mày nhíu chặt.
Cô đứng lên, làn gió thổi rối mái tóc dài của cô, anh không hiểu được tâm
tạng của cô, cũng không dám tự tiện quấy rầy suy nghĩ của cô. Giờ khắc
này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua vành tai.
Khi anh cho rằng cô cứ thế bỏ đi, cô bỗng xoay đầu lại, trong vẻ tươi cười có chút khổ sở.
"Tôi đã quên anh ta rồi..."
"Em có yêu anh ta không?" Anh buột miệng hỏi.
"Tôi không biết... Anh này, nếu anh tò mò về tôi như vậy, có thể vào tiệm
uống ly cà phê, đừng trốn ở đây nhìn lén tôi nữa, tôi không làm việc nổi đâu!" Cô chun mũi cười với anh.
"Em có thể gọi tôi là Elliott, chúng ta... Có thể làm bạn không?"
Cô cười tươi với anh, "Dĩ nhiên."
Anh bắt đầu tự nói với mình, có lẽ anh nhận lầm người thật, mặc dù anh vô cùng hi vọng đúng là cô ấy...
"Elliott!!!" Thư Nhàn vừa bực mình vừa buồn cười kéo dài giọng, "Chẳng lẽ......Anh không thể ngồi yên một chỗ sao?"
Elliott lúng túng ngước cặp kia mắt xanh xinh đẹp nhìn cô, nói với vẻ vô tội: "Tôi chỉ muốn giúp thôi."
Thư Nhàn buồn cười liếc nhìn anh, "Tôi biết, nhưng anh không cảm thấy lúc
anh giúp đỡ chúng tôi còn bận hơn sao?" Anh vốn có khiếu làm những
chuyện thế này, hôm nay anh đã đánh vỡ năm cái tách và ba cái đĩa, đánh
đổ hai ly cà phê, một ly trong đó còn suýt nữa trút lên đầu khách. Điều
duy nhất đáng giá ngợi khen chính là động tác nhanh nhẹn của anh. Nhờ
vậy mà ngăn chặn thành công cái ly cà phê suýt nữa đổ lên đầu khách.
"À... Nếu không..." Anh bất đắc dĩ cởi bỏ tạp dề, vẫn cố gắng nghĩ cách giúp đỡ.
So với người anh, cái tạp dề này nhỏ đến buồn cười, hại cô mỗi lần thấy
anh đều phải cố nhịn cười, nhưng nhịn lâu sẽ nội thương mất.
"Tôi thật sự cần anh ngồi yên một chỗ giùm tôi." Cô nói bằng giọng thành khẩn, nhưng đáy mắt tràn ngập ánh cười.
Anh thất bại rũ vai xuống, "Tôi thật sự rất muốn giúp đỡ mà."
"Tôi hiểu, nhưng anh hoàn toàn không thích hợp! Anh thích hợp với chuyện cầm lấy sách ngồi ở chỗ đó nhàn nhã uống chén đại cát lĩnh hơn đấy." Cô đẩy anh tới chỗ mà gần đi anh chiếm đoạt.
"Nhưng tôi không thể ăn uống chùa..."
"Chúng ta là bạn mà! Sao có thể nói anh ăn uống chùa được! Sao tôi có thể lấy
tiền của bạn được?" Người đàn ông này không chịu hôm nào cũng tới uống
chùa một bình trà, cho nên định dùng sức lao động để bồi thường.
"Thư Nhàn..." Anh kéo cô gái đang định rời đi, nhìn cô với khuôn mặt cầu
khẩn. Bên nhau hơn một tháng, anh đã quen với "cái tên mới" này của cô.
Thư Nhàn bật cười. Đôi khi người đàn ông này y hệt trẻ con, chẳng hợp với
vẻ bề ngoài chút nào! Lại còn học cách chơi xấu của con trai cô.
"Làm sao vậy?" Cô kiên nhẫn nhìn anh như người mẹ.
"Xin lỗi."
"Elliott." Cô bĩu môi, liếc nhìn anh, "Đôi khi tôi thật sự cảm thấy tôi có tận ba đứa con!"
Hiển nhiên tâm trạng của cô rất tốt.
"Em đừng làm nữa, nói chuyện phiếm với tôi đi." Anh kéo váy của cô không buông.
Lúc này anh hoàn toàn không giống quý ông, mà giống kẻ vô lại hơn.
"Tôi không tốt số như anh, không cần làm việc cũng có cơm ăn." Cô cố ý chọc anh.
Elliott ngẩng đầu nhìn cô, đáy mắ
