u Tâm nhún nhún vai, cảm thấy rất bội phục dũng khí của dì, nhưng vẫn ghen tỵ mẹ mình vận khí tốt, cô lẩm bẩm nói: “Thật không biết Khúc Tín Hách để ý mẹ con điểm nào?Người có địa vị giống như ông ta,phụ nữ chạy theo có mà cả đống.”
“Đứa nhỏ này!” Tần Thu Huân vỗ An Tiểu Tâm một cái nói, “Sao lại nói mẹ mình như vậy, mẹ con đời này, vì Khúc Tín Hách bỏ ra cũng
rất nhiều,con không biết đó thôi. Bọn họ bây giờ có kết quả tốt như
vậy, con nên thay bọn họ vui vẻ.”
“Dạ!” An Tiểu Tâm cúi đầu.
“Tiểu Tâm, ” Tần Thu Huân ôm lấy An Tiểu Tâm nói, “Dì biết rõ con là đứa bé ngoan, không cần ấm ức thay dì.Con xem dì bây giờ cùng ba con, không phải rất tốt sao? Con phải thông cảm cho mẹ con,bà
ấy vẫn luôn yêu thương con.”
“Dạ, con biết.” An Tiểu Tâm làm nũng đem đầu chôn ở trong ngực Tần Thu Huân cà xát lung tung.
Tần Thu Huân ánh mắt nhìn về phía Sở Úc vừa thay lễ phục bước ra ngoài, thọt An Tiểu Tâm nói: “Con xem Sở Úc, tuấn tú lịch sự, đối với con lại săn sóc, tại sao không cùng câu ta ở chung một chỗ?”
An Tiểu Tâm nhìn qua, Sở Úc mặc tây
trang màu trắng tinh , cao lớn rắn rỏi, giở tay nhấc chân toát ra phong thái nho nhã khiêm tôn. Tóc anh sạch sẽ đơn giản, mày kiếm đậm mà đen,
khóe miệng nhếch lên, xa xa hướng An Tiểu Tâm cười.
Tại sao không cùng anh ở chung một chỗ? An Tiểu Tâm cũng ở đây tự hỏi.
“Con không biết, có lẽ ban đầu tổn thương quá sâu, hiện tại một chút cảm giác cũng không có.” An Tiểu Tâm lẩm bẩm nói.
“Ai, Tiểu Tâm,dì không biết rốt cuộc các con tại sao chia tay. Chỉ là, chuyện đã qua, dù có thế nào hãy quên đi.” Tần Thu Huân khuyên.
“Dì à, dì không hiểu đâu, mặc dù quên tổn thương,nhưng cũng không tìm về được cảm giác ban đầu.” An Tiểu Tâm tâm tình xuống thấp phát hiện, trong đầu thế nhưng xuất xuất hiện hình bóng Anh Bồi hoa tâm củ cải .
Tần Thu Huân an ủi vỗ vỗ bả vai An Tiểu Tâm , loại chuyện tình yêu này, ai cũng không giúp được gì.
Đinh Phổ Nguyệt xa xa thấy An Tiểu Tâm
cùng Tần Thu Huân thân mật ở chung một chỗ, cười nhạt một chút, đi tới,
ôm chặt Tần Thu Huân, đối với An Tiểu Tâm nói: “Không được quấn mẹ em.”
Tần Thu Huân bị Đinh Phổ Nguyệt kéo tới lảo đảo, An Tiểu Tâm vội đỡ một cái, cong môi nói: “Người nào quấn,em cẩn thận một chút có được hay không. . . . .”
Đinh Phổ Nguyệt khẽ mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói: “Chị họ, đừng giành đồ với em, có được hay không?”
An Tiểu Tâm trong lòng đột nhiên co rút lại, sắc mặt trắng bệch, nửa ngày lắp bắp miệng thế nhưng nói không ra lời.
Đinh Phổ Nguyệt bật cười, xoay người lại lại ôm lên cánh tay An Tiểu Tâm nói: “Làm sao thế, khẩn trương như vậy,không phải giành đồ với em thật chứ?Thế nào mà em không biết nhỉ?”
An Tiểu Tâm sắc mặt lấy lại bình tĩnh, gạt ra cười nói: “Người nào khẩn trương, chẳng qua đầu chị có chút choáng váng.Em có cái gì tốt để chị giành.”
“Không có là tốt rồi! Chị họ, đi mau, đừng chậm trễ thời gian, chúng ta còn phải mua đồ đấy.” Đinh Phổ Nguyệt như không có chuyện gì xảy ra dắt An Tiểu Tâm.
“Mọi người đi đi, chị không thoải
mái. Chị thấy đối diện có một Starbucks, chị qua đó ngồi.Mọi người đi
dạo xong thì quay lại đó tìm chị.” An Tiểu Tâm đè mi tâm.
“An An, sao vậy? Không thoải mái?” Nghe được lời nói An Tiểu Tâm, Sở Úc một mực bên cạnh im lặng không lên tiếng quan tâm hỏi.
An Tiểu Tâm cố gắng cong khóe miệng, lắc đầu một cái.
Khúc Tín Hách lúc này mở miệng nói: “Tiểu Tâm, chú đã đặt phòng ở Peninsula Hotel, con cứ đến đó nghỉ trước đi.”
“Đặt phòng?” Tần Xuân Hinh có chút nghi ngờ hỏi.
“Ha ha” Khúc Tín Hách thoải mái nở nụ cười, “Anh biết mọi người hôm nay là khẳng định đi dạo chưa đã, cho nên đặt phòng, để cho mọi người tiếp tục ở đây, tối mai trở về .”
“Oa, Tín Hách anh thật tuyệt.”
Tần Xuân Hinh hưng phấn nhào qua nắm ở cánh tay Khúc Tín Hách , An Tiểu Tâm kinh hồn bạt vía nhìn mẹ của mình, sợ bà làm ra động tác kinh thế
hãi tục, ví dụ như trước mặt mọi người hôn một cái…. Thật may là, Tần
Xuân Hinh chỉ là phe phẩy cánh tay Khúc Tín Hách nũng nịu một chút,
không làm thêm bất cứ động tác gì.
An Tiểu Tâm âm thầm thở ra một hơi,
hoàn hảo. Bất quá, Khúc Tín Hách quả thật rất săn sóc người, sắp xếp chu đáo, tin tưởng lão mẹ nửa đời sau sẽ được chăm sóc rất tốt.
“Bác trai, vậy cháu đưa Tiểu Tâm về khách sạn nghỉ ngơi , bác và dì cùng bọn họ đi dạo phố.” Sở Úc ôm đầu vai An Tiểu Tâm.
Khúc Tín Hách trước nhìn An Tiểu Tâm một cái, phát hiện côkhông phản đối, mới vỗ vỗ bả vai Sở Úc , dặn dò đôi câu sau rời đi.
Đinh Phổ Nguyệt trước khi đi ở bên tai lại An Tiểu Tâm lặng lẽ nói: “Xem mẹ chị như vậy, so với em còn ỏn ẻn hơn đấy.”
An Tiểu Tâm nghiêng đầu trừng cô, Đinh Phổ Nguyệt nhún nhún vai, kéo ba lô nhỏ lượn lờ bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm nói: “Thật không biết hai mẹ con các người rốt cuộc đi cái vận cứt chó gì, đến đâu cũng đụng đàn ông tốt.”
Nhìn mọi người đi xa, Sở Úc vỗ An Tiểu Tâm bả vai, dùng giọng điệu dí dỏm nói: “Được rồi, chúng ta đi uống cà phê thôi.”
“Ừ?” An Tiểu Tâm nghi ngờ nhìn chằm chằm anh.
Sở Úc nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng noãn, búng cái trán An Tiểu Tâm nói: “Em nhất địn