hương kém cỏi hỏi nữ công ở đây phương pháp cắt cà phê. Cô cầm
lên công cụ cắt thử một chút, nhưng chân tay vụng về, không thành
công. Người nữ kia công cười cô, cô cũng tự giễu cười, tiếng cười như
chuông bạc ở trong rừng cây vang vọng.
“Tiểu Tâm!” Anh Bồi nhìn cô chằm chằm thật lâu, trong lòng kích động đến không thể tự chủ.Nhớ nhung
tràn đầy đến mức không thể nhiều hơn,một tiếng gọi vừa phát ra, mới phát hiện thanh âm mình yếu ớt lại run rẩy.
Không biết có phải hay không là tâm
linh tương thông, An Tiểu Tâm vẫn nghe được, cô xoay đầu lại, ngưng mắt
nhìn về phía cà phê dưới tàng cây Anh Bồi đang đứng đó,
Dưới ánh mặt trời, Anh Bồi anh tuấn
như có viền vàng xung quanh, ánh mắt thâm tình đọng lại ở trên người
cô. An Tiểu Tâm ngạc nhiên bụm miệng, nhưng một giây kế tiếp một nụ cười sáng lạn tựa như đóa hoa nở rộ ra ngoài. Chẳng qua trong mắt trong
suốt của cô, nước mắt đã sớm tràn ra mi.
“Anh Bồi, Anh Bồi!” Cô ném cái mũ trong tay ra, gọi lên cái tên ở trong
lòng kêu vô số lần, bước hai chân hướng Anh Bồi chạy như bay.
Anh Bồi giang hai cánh tay, nghênh đón tinh linh mạnh mẽ đụng vào trong
lồng ngực mình.
“Tiểu Tâm, anh yêu em.”
HẾT
1
“Tiểu Tâm. . . . . .” Thanh âm của người đàn ông rất đè nén.
“Ừ. . . . . .” Giọng của cô gái rất kiều mỵ.
“Đặt cái đệm này ở phía dưới.” Một cái gối đầu hướng dưới mông cô gái nhét.
“Vì. . . . . . Tại sao. . . . . .” Cô gái lời nói đứt quãng, vừa nói vừa chạm vào cái thứ phiền phức kia.
“Như vậy, Kích. . . . . . Kích thích. . . . . .hơn. Nhanh lên một chút. . . . . .” Người phía trên rõ ràng rất kích động, cấp bách nói.
Cô gái phía dười phối hợp cong thân thể lên, trong miệng lầm bầm nói: “Anh gần đây sao cứ muốn em kê cái này?”
“Đừng nói chuyện, chuyên tâm một chút.” Người đàn ông cuối cùng đem gối đầu kê xong, chứng tỏ bản lãnh đấu tranh anh dũng thật sự. Thoáng chốc bên trong nhà chiến tranh mịt mù, chinh phục
và bị chinh phục, chiến tranh đặc biệt kịch liệt khai hỏa.
Chiến tranh kéo dài thật lâu, thật lâu, lâu đến mức cô gái bên dưới quăng mũ cởi giáp thanh âm kêu gọi tha
mạng cũng không thể phát ra.
Người đàn ông nằm trên cô gái đó, lồng
ngực dán chặt, thở hổn hển không ổn định giống như đang phóng từng đợt
lại từng đợt dòng điện qua lại, bên trong phòng không khí cũng cô đăc
lại.
“Anh Bồi, đi tắm một cái.” Cô gái vuốt đầu người đàn ông .
“Không đi.” Tên đàn ông nằm phía trên ăn vạ, đè ép cô gái bên dưới bất động.
“Gối đầu đệm ở phía dưới không thoải mái, anh cho em đi mà .” Người bên dưới cố gắng đẩy tên đàn ông cứng đầu cứng cổ phía trên ra.
Nhưng mà kẻ cứng đầu đó tiếp tục ăn vạ, không rời đi, cũng không nói chuyện.
Cô gái mệt mỏi vô cùng, mơ màng đã ngủ. Đại khái nửa giờ sau, người đàn ông đột nhiên cử động.
Ánh trăng xuyên thấu qua rèm cửa sổ
chiếu vào bên trong phòng, chiếu sáng ngũ quan tuấn lãng tà mị trên
người đàn ông. Anh giơ tay cầm đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn một
chút, khóe miệng kéo ra một nụ cười hài lòng vì gian kế đã thực hiện
thành công.
“Tiểu Tâm, có thể đi tắm.” Anh vỗ nhẹ khuôn mặt cô gái.
Cô gái á một tiếng, nghiêng người lại ngủ, thật sự là quá mệt mỏi!
Người đàn ông cười lắc đầu, đưa tay đem cô gái ôm ngang lên.
Thôi, cô ấy ngủ mặc kệ cô ấy, việc chơi anh cứ chơi, không ảnh hưởng đại dục kế uyên ương của anh.
2
Sáng sớm, thời điểm đồng hồ báo thức vang lên, An Tiểu Tâm nghĩ SHI.
Cả người quả thật muốn rời ra từng
mảnh, mí mắt cũng không mở ra được, còn tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ
thành người trẻ tuổi không thể dậy sớm mất.
Cô nhấn tắt đồng hồ báo thức, lấy xuống cánh tay người nào đó đang để trên eo mình, ngồi dậy chuẩn bị mặc quần áo.
“Ừ. . . . . .” Anh Bồi duỗi bàn tay, đem An Tiểu Tâm lại bị cho kéo vào trong chăn, “Dậy sớm như thế làm gì?”
“Bộ phận quan hệ xã hội hôm nay có
một khách hàng quan trọng cần phải tiếp đãi, phó quản lý Hà cố ý nói để cho em đúng giờ đi làm.” An Tiểu Tâm dùng đầu ngón tay chọc một cái vào đầu Anh Bồi , không hài lòng nói, “Anh có thể chừa chút mặt mũi cho em được không, đừng làm cho phó quản
lý Hà vừa đụng đến chuyện quan trọng gì, luôn cố ý đến nhắc nhở em, đúng giờ đi làm.”
“Không phải có anh đi cùng với em đến trễ sao!” Anh Bồi bĩu môi, ôm An Tiểu Tâm không thả.
“Anh là ông chủ, em là nô tài.” An Tiểu Tâm méo miệng.
“Vậy anh cho em làm nô tài! Vợ yêu
à, không phải là em đã đồng ý gả cho anh , trở lại sinh con cho anh sao, khi nào thực hiện lời hứa vậy?” Anh Bồi ngán An Tiểu Tâm, đầu ở trong lòng cô cọ tới cọ lui.
An Tiểu Tâm mặt run lên, đẩy Anh Bồi nói: “Sao trước kia thế nào em không phát hiện ra, cái người này chưa gì đã ngán người. Không phải nói chờ một chút sao!” ” Chị Đường Tâm nói rồi, hôn nhân là phần mộ tình yêu . Mẹ em cũng đã
dạy, đàn ông luôn có mới nới cũ, không có được mới là tốt nhất. Tư Mộng
cũng nói, đàn ông lời ngon tiếng ngọt không thể tin. . . . . .”
An Tiểu Tâm đếm trên đầu ngón tay, cẩn thận báo cáo nội dung người khác đã chỉ dạy cô như thế nào.
Anh Bồi trên mặt anh tuấn vẽ đầy vạch
đen, anh nghĩ bóp chết mấy người phụ n