thận nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ ở đây cùng ngươi” .
“Không mệt, ngươi xem tinh thần của ta không phải đã tốt hơn nhiều sao” .
Lạc Hàn cười nói, vẫn là tươi cười khi Tử Điệp lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Hàn, sạch sẽ lại ấm áp.
Tử Điệp bất đắc dĩ cười cười, im lặng ngồi bên cạnh.
Cánh tay Lạc Hàn vô ý thức long long tóc của Tử Điệp, tư thế này như là yêu người say đắm ngàn năm, không ngại mệt nhọc.
Không qua bao lâu, Tử Điệp dần dần ngã vào trong lòng Lạc Hàn nặng nề ngủ, nhìn dung nhan khi ngủ của Tử Điệp, bên miệng Lạc Hàn lặng lẽ gợi
mở một đóa hoa yêu mị.
Nhìn thiên hạ trong lòng ngủ say, Lạc Hàn rốt cuộc không ức chế được
cảm tình, cúi đầu hôn thật sâu, giống như trời hạn thiếu mưa, thật sâu
mà dây dưa.
Tử Điệp lơ đãng theo môi truyền ra những tiếng nỉ non, một tiếng trầm thấp đó như mời gọi Lạc Hàn, Lạc Hàn cầm giữ không được chính mình,,
hai tay lặng lẽ dời về phía trước ngực Tử Điệp, cúc áo ở trong tay Lạc
Hàn từ từ bung ra.
Tử Điệp cảm thấy trước ngực chợt lạnh, trong mông lung mở ánh mắt ra, chỉ thấy khấu áo đã bị mở ra, trong ánh mắt của Lạc Hàn lại phát ra ánh sáng dục vọng, nếu dưới tình huống khác, Tử Điệp sẽ không cự tuyệt,
nàng cảm thấy hiến thân cho người mình yêu là một chuyện rất hạnh phúc,
chỉ là trước mắt thân thể của Lạc Hàn căn bản không thể chấp nhận được
chuyện này.
Nghĩ vậy, không quan tâm đến bên áo còn đang mở liền giãy dụa.
“Lạc Hàn không cần như vậy…” .
Tử Điệp hơi giận suyễn nói.
“Vì sao” ? Lạc Hàn thanh âm trầm thấp hỏi.
“Ta vẫn nghĩ ngươi đã chuẩn bị tốt, thực xin lỗi…” .
Lạc Hàn có chút thất vọng lại làm ra vẻ thoải mái nói.
“Không phải như thế Lạc Hàn, ta nguyện ý , ngươi hẳn biết, chỉ là
trước mắt thân thể của ngươi không được, tin tưởng ta, ta sẽ chỉ là của
ngươi” .
Tử Điệp nhìn ánh mắt hơi thất vọng của Lạc Hàn vội vàng giải thích.
“Là ta quá nóng vội , là ta không đúng” .
Lạc Hàn xin lỗi .
“Trong chúng ta không có ai đúng ai sai, ta sẽ chờ ngươi ” .
Lạc Hàn không nói gì, mà đem Tử Điệp lại gắt gao ôm vào trong lòng.
Tử Điệp trong lòng càng hoảng hốt, bởi vì thân thể Lạc Hàn ngày càng
không bằng trước, nhìn sắc mặt Lạc Hàn, Tử Điệp trừ bỏ đau lòng vẫn là
đau lòng.
Tử Điệp bưng thuốc do chính tự tay mình hầm thật cẩn thận đến bên
người Lạc Hàn, lấy tay nhẹ nhàng đem đệm để ở phía sau, sau đó giúp Lạc
Hàn tựa vào mặt trên, tư thế tựa như che chở trân bảo trong lòng.
“Hàn, mau uống thuốc đi, như thế mới đối với thân thể của ngươi có lợi” .
Tử Điệp khuyên bảo Lạc Hàn.
Lạc Hàn nhìn biểu tình tiều tụy của Tử Điệp, trong lòng quặn đau, khi nào thì người mình thiệt tình muốn che chở lại biến thành bộ dạng tiều
tụy như thế, nếu mình không tồn tại, như vậy có phải có thể thành toàn
hạnh phúc cho Tử Điệp hay không, Lạc Hàn biết bệnh của mình không thể dễ dàng chữa khỏi, bởi vì có ngự y chiếu cố tìm các loại thuốc, nếu không
tánh mạng đã tùy thời tra tấn chính mình.
Lạc Hàn không nói gì, hé miệng, Tử Điệp cẩn thận múc từng muỗng thuốc uy đến bên miệng Lạc Hàn.
Uống xong dược Lạc Hàn mỏi mệt dựa vào phía sau, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ , giống như tùy thời có thể tiêu thất.
“Tử Điệp, nếu có một ngày ta mất, không cần ép buộc chính
mình, biết không? Cố gắng đi tìm hạnh phúc thuộc về mình, ta tin tưởng
trên đời này trừ bỏ ta sẽ còn người khác đáng giá để ngươi yêu , đáp ứng ta, được không”,
Lạc Hàn dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Tử Điệp, trong ánh mắt trừ bỏ không tha vẫn là không tha.
“Lạc Hàn, ngươi hẳn là biết, trừ ngươi ra, ai ta cũng không
cần, nếu có một ngày ngươi mất, ta sẽ đi cùng ngươi, địa ngục hoàng
tuyền ta đều đi” .
Tử Điệp buồn bã cười, sau đó cười nói.
“Tử Điệp không cần như vậy, nếu như vậy, ta cho dù có chết cũng sẽ không an tâm ” .
Lạc Hàn có chút kích động nói.
“Yên tâm đi, có ta ở đây thì sẽ không cho phép ngươi rời ta đi! Ngươi đáp ứng ta, phải cùng ta tam sinh tam thế ” .
“Sợ rằng phải thất ước rồi” .
Lạc Hàn lực bất tòng tâm nói.
“Được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy , trước ngươi nghỉ ngơi chút, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi “.
Tử Điệp quan tâm nói.
Lạc Hàn cười cười, hơi hơi gật gật đầu, nhắm mắt lại ngủ thật sâu.
Tử Điệp nhìn Lạc Hàn ngủ, nước mắt đọng lại trong lòng rốt cuộc không nín được mà cuồn cuộn chảy ra, Tử Điệp gắt gao bắt lấy tay Lạc Hàn đặt ở bên miệng, không cho mình khóc thành tiếng.
Khóc một lúc lâu, Tử Điệp mới ngừng tiếng khóc, lấy tay lau lau nước mắt, đúng lúc này, tay Lạc Hàn lại vô lực buông xuống.
Tử Điệp sửng sốt.
“Lạc Hàn, Lạc Hàn, ngươi làm sao vậy, tỉnh tỉnh…” .
Nhìn sắc mặt Lạc Hàn, Tử Điệp bất an hô lên, bất chấp Tử Điệp kêu gọi thế nào, Lạc Hàn vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, Tử Điệp mở lớn miệng,
không dám tin nhìn, tay run rẩy hướng đến bên mũi Lạc Hàn.
Không có hô hấp, không có hô hấp…
Tâm Tử Điệp nhất thời chìm vào đáy cốc, giống như bị thời gian từ bỏ.
“Lạc Hàn, ngay cả ngươi cũng không cần ta sao” .
Tử Điệp hỏi Lạc Hàn.
Như trước không có trả lời.
“Lạc Hàn, đừng dọa ta, ta biết ngươi đàng đùa ta phải không, mau mau tỉnh lại được không”
Tử Điệp khóc hô lên.
Qua một