ng có một tấc đất
cho yêu quái sống sót.
Mạc Nhan hưởng thụ việc trốn đằng sau mà thu lấy điểm kinh nghiệm, nhìn cột kinh nghiệm dần dần thay đổi.Thực sự bây giờ cấp bậc của cô đã không
còn thấp nữa, mỗi lần thăng cấp đều chầm chậm khiến người ta sốt ruột.
Bỗng nhiên, Túy đạp thanh thu thu kiếm:
- Còn lại cậu đánh đi, tôi nghỉ một lát.
Mạc Nhan tưởng rằng những lời này là nói với bản thân, nhất thời rất bực
bội. Địa điểm Nghiêm Tiêu chọn để luyện cấp bậc, đẳng cấp của yêu quái
còn cao hơn cô, căn bản là đánh không lại. Cô chưa kịp nói gì thì đã
thấy một người chơi đàn đi lại, áo bay phất phới, ngồi xuống, đặt đàn
trên đầu gối.
Khi Mạc Nhan thấy bốn chữ “Tiêu sương dạ vũ” trên đỉnh đầu đối phương, một chút nữa thì rối loạn.
Túy đạp thanh thu xếp thứ năm trên bảng cao thủ thiên hạ, mà Tiêu sương dạ
vũ nhưng lại xếp thứ hai, mà còn là người chơi nữ duy nhất trong số mười người.
Thực ra những cái này đều không tính là hiếm thấy nhất, việc hiếm thấy nhất
lại là Tiêu sương dạ vũ có mối quan hệ rất tốt với những người chơi nam. Có một lần mấy người chơi nam có luận đàn bình luận về những người chơi nữ nổi tiếng, dung từ đánh giá hết sức khắt khe nhưng duy nhất lại khen ngợi Tiêu sương dạ vũ.
Tương truyền Tiêu sương dạ vũ là người vừa dịu dàng vừa hào phóng, lại biết
làm nũng đúng kiểu con gái, cũng có tính khí của trẻ con, có khí chất cổ điển, tài năng xuất chúng, lại là người con gái thần bí đa sầu đa cảm
đối với nguyệt không vọng đối với hoa sinh tình. Nhưng thường là người
chơi nam, luôn một lòng có cảm tình với cô, cuối cùng dù bị hạ gục bởi
Tiêu sương MM, chết cũng không hối hận.
Mạc Nhan thấy cái dáng nhỏ nhắn của người chơi đàn chỉ cảm thấy lạnh buốt ở dưới gót chân:
- Trừ phi, Tiêu sương dạ vũ chính là…
Nghiêm Tiêu đưa cho cô một đáp án khẳng định chắc chắn:
- Là Chư Việt Ninh.
Chư Việt Ninh, tức là anh mập người đã bị mọi người quên tên thật từ lâu nay.
Mạc Nhan cảm thấy bản thân như đang nằm mơ, tay run run gửi đi một hình đầu người đầy đường đen nghi vấn:
- Là anh mập…ồ không, sư huynh đồng tính chuyển giới.
Tiêu sương dạ vũ che mặt, nhẹ nhàng hất tay áo, thẹn thùng nói:
- Đáng ghét, làm sao có thể nói người ta như vậy chứ?
Mạc Nhan một lần nữa làm một ngụm trà sữa phun ra màn hình máy tính, rút
mấy tờ giấy lau lau, cầm điện thoại gọi số của Nghiêm Tiêu:
- Lẽ nào anh mập lại dùng phương pháp đó mê hoặc không biết bao nhiêu người chơi nam.
Giọng của Nghiêm Tiêu nhẹ xuống từ trong điện thoại chầm chậm truyền tới, nghe rõ là vừa nói vừa cười:
- Chính xác là có người thích như vậy.
Mạc Nhan lập tức hiểu ra vấn đề:
- Thì ra anh mập còn có thể mê hoặc nam giới.
Nghiêm Tiêu chỉ cười không nói gì.
Vừa rồi cô kích động mới gọi điện, bây giờ không thấy động tĩnh gì của đầu
dây bên kia, lại không biết nên nói gì, chỉ có thể lắp bắp hỏi:
- Thực tế là mấy anh chơi bao lâu?
- Nửa tháng.
Nghiêm Tiêu hơi dừng lại rồi lặng lẽ đáp.
- Quá nhanh.
Mạc Nhan cầm điện thoại, rơi vào trạng thái im lặng. Đại khái là cô đã hồn
lìa khỏi xác rồi, căn bản không thể nói chuyện. Về điểm này mà nói, cô
cũng tự khinh bỉ bản thân. Chỉ là thấy cô không nói gì, Nghiêm Tiêu cũng không nói gì.
Trong lòng Mạc Nhan thấy lúng túng, tình trạng thế này tiếp tục thì không phải là lãng phí tiền điện thoại sao?
Cô cất giọng:
- Sư huynh à, hôm nay em quên nộp tiền điện thoại…
Giọng Nghiêm Tiêu nhỏ nhẹ:
- Ừ?
- Thực ra hôm trước đã không đủ rồi..
- Vì vậy?
- Em …phải…cúp…điện thoại rồi!
Nghiêm Tiêu trầm xuống một chút rồi nói nhẹ nhàng:
- Oh, em cúp đi.
Mạc Nhan bỏ điện thoại xuống, bắt đầu nhìn lại màn hình máy tính, chỉ thấy
người đánh đàn xinh đẹp đó đã diệt hết tất cả những yêu quái xung quanh, đang trong lúc cười một cách điên cuồng không chú ý đến hình tượng:
- Ha ha ha ha ha ha, anh mập của em rất lợi hại nhé, ha ha ha ha ha!
Mạc Nhan nghĩ, lẽ nào đó gọi là “Hào phóng như gió”…
Thế giới này hỗn loạn rồi…
Cô nói trái với ý mình nghĩ:
- Thật là lợi hại, lợi hại…
- A ha ha ha, không phải sùng bái anh đâu, đó chỉ là một kỷ xảo nhỏ, không đáng cười, không đáng cười!
Mạc Nhan kịp thời cắt đứt lời của anh:
- Nhưng người chơi đàn là anh và đạo sĩ là sư huynh, tên của hai nhân vật này quả là rất tương hợp à.
Anh mập rất đắc ý:
- Cái tên có đầy đủ khí chất cổ điển và nội hàm này đương nhiên là anh
đặt rồi. Như Nghiêm Tiêu đến Lý Hạ và Lý Thương Ẩn cũng không phân biệt
được, làm sao có thể biết đặt?
Mạc Nhan chống cằm suy nghĩ. Đại khái là Nghiêm Tiêu không phân biệt được
giữa Lý Hạ và Lý Thương Ẩn. Chỉ cần anh cảm thấy điều đó không có tác
dụng gì với anh thì anh không cần quan tâm. Hầu như từ rất lâu rồi, anh
muốn làm gì, muốn có được giải thưởng gì, đều không bỏ lỡ. Lúc lên cấp
ba, anh nói thích không khí trường cấp ba trọng điểm nào đó, sau đó anh
quả nhiên được chuyển thẳng đến đó. Anh nói, anh chỉ có thể đạt được vị
trí thứ hai giải nhảy cao nhảy xa hội khỏe phù đổng của trường, sau đó
quả là cũng đạt vị trí thứ hai.
Làm người, luôn không thể việc gì cũng như ý vậy? Như