.
Ở giàn hoa Thanh Đằng, có
một cô gái xinh đẹp trầm tĩnh đang ngồi đó, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu rọi
trên người cô.
Theo lý mà nói, đây là
một phong cảnh ấm áp, mà cô, rõ ràng cười nhưng lại không cảm thấy một chút ấm
áp nào, đó là cảm giác cô đơn lạnh lùng.
Nhưng đứa bé không có
nhạy cảm như thế, nó chỉ là cảm thấy cô giáo Thẩm rất đẹp, rất dịu dàng, cô bé
úp sấp trên người cô giáo làm nũng khóc: “Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con,
không trả cho con, hắn là tên khốn kiếp!”
Cô gái để quyển sách
trên tay xuống, thương tiếc vỗ vỗ cái lưng nhỏ của cô bé, dịu dàng an ủi nói:
“Hinh Hinh không khóc, coi như Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con, con cũng
không thể nói hắn như thế, biết không? Cô giáo giúp con nói với hắn, có được
không?”
“Vâng!” Thanh âm mềm mại
của cô gái nhỏ vang lên, mắt to chớp chớp lã chã chực khóc, lôi kéo cô gái đi tới
nơi vui chơi của nhà trẻ.
Sau buổi trưa là thời
gian hoạt động tự do, những đứa trẻ ở đây lại náo loạn rượt đuổi nhau khắp nơi,
cô gái nhìn bọn nó, môi đỏ mọng tinh xảo cũng không nhịn được giương lên nụ cười.
Trong đám đông, cô tìm được Đồng Đồng theo lời Hinh Hinh nói, cô vội vàng kéo
cô bé ngồi xổm người xuống: “Đồng Đồng.”
Đồng Đồng là một bé
trai xinh đẹp, cậu bé nhìn thấy cô gái bên cạnh Hinh Hinh, cố ý làm cái mặt quỷ:
“Mít ướt, cũng biết đi tố cáo cô giáo sao!”
Lần này, Hinh Hinh uất ức
khóc lớn hơn: “Đồng Đồng là tên khốn kiếp, chỉ biết bắt nạt Hinh Hinh”
“Đồng Đồng.” Cô gái tức
giận trách hắn một tiếng nhưng lại vẫn rất dịu dàng, cô nói với Đồng Đồng: “Mọi
người đều đối xử với nhau rất tốt, tại sao con muốn cướp đồ chơi của Hinh Hinh?
Cô không phải đã nói, con trai phải chăm sóc con gái sao?”
“Nhưng cậu ấy nói mình
là chị gái của con, con phải nghe lời cậu ấy... Con không muốn, con là con
trai! Mới không cần nghe lời con gái.” Đồng Đồng làm như một người đàn ông ngẩng
đầu lên, bộ dáng cực kỳ đáng yêu.
Cô gái có chốc lát mất
hồn, tiếp theo đó là một nụ cười tràn ra: “Ừ, Đồng Đồng là con trai, cho nên
làm sao có thể bắt nạt con gái nha! Mặc kệ bạn ấy không phải là chị gái, con
cũng không thể bắt nạt bạn ấy, biết không?”
“Được rồi, được rồi.” Đồng
Đồng bĩu môi, vuốt vuốt đồ chơi trả lại cho Hinh Hinh, nghiêm túc nói: “Sau này
cậu không được nói mình là chị gái! Mình là con trai, cậu phải do mình bảo vệ,
có biết không?”
Hinh Hinh hít hít mũi,
vội vàng gật đầu, giống như chỉ cần có món đồ chơi, cái gì cô bé cũng đồng ý.
Đồng Đồng lúc này mới hả
hê gật đầu một cái, kéo Hinh Hinh qua: “Tốt, vậy mình dẫn cậu đi chơi.” Sau đó,
hai đứa nhỏ lại quấn quýt với nhau.
Cô gái nhìn Đồng Đồng
và Hinh Hinh, đã sớm không còn cảm giác đau lòng nhưng lúc này dường như cô lại
có chút đau đớn.
Không... Cô đã sớm
không còn đau lòng, đau lòng là gì, cô đã sớm quên mất...
“Thiên Vi, phòng làm việc
nói cậu có điện thoại.” Đột nhiên vang lên một tiếng kêu khiến cô gái ngẩn ra,
cô vẫn không nhúc nhích, cho đến khi tiếng kêu vang lên một lần nữa ở phía sau:
“Thiên Vi, Thiên Vi! Cậu có nghe không? Cậu có điện thoại!”
Lúc này, cô mới chậm
rãi đứng dậy quay đầu lại, nhìn về phía người đi tới, thẫn thờ gật đầu một cái.
Thì ra là, thật sự là
đang gọi cô... Đúng rồi, Thẩm Thiên Vi, cô là Thẩm Thiên Vi...
“Alô, Ai vậy? Tôi là Thẩm
Thiên Vi.” Thẩm Thiên Vi ngồi ở trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên, lễ phép
nhẹ nhàng nói.
“Vi Vi, là mẹ.”
Giọng nói ở bên kia khiến
Thẩm Thiên Vi không tự chủ được nâng lên một chút ý cười, giọng nói trở nên êm
ái mà vui vẻ: “Mẹ, có chuyện gì sao?”
“Mẹ gọi điện thoại cho
con, con cũng không nhận, hại mẹ cho là con xảy ra chuyện gì rồi... Con có khỏe
không? Con lâu rồi không có về nhà, mẹ với ba đều rất nhớ con, con không còn
thương ba mẹ sao!”
“Làm gì có” Thẩm Thiên
Vi bật cười, nhẹ nói: “Điện thoại di động con để ở phòng làm việc, con ở bên
ngoài mang theo mấy đứa nhỏ đi hoạt động tự do! Gần đây nhà trẻ có việc, con có
chút bận, khi nào rảnh thì con sẽ về.”
Có phải như thế không?
An Vịnh Tâm cũng không lật tẩy cô.
Là thật không rảnh hay
là không muốn về nhà? Kể từ sau chuyện kia, số lần con gái về nhà rất ít, sau
khi có công việc, số lần về nhà chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, ai...
“Vi Vi...”
“Vâng?”
An Vịnh Tâm do dự thật
lâu, mới chậm rãi cố ý nhỏ giọng nói: “Chủ nhật tuần này, Thiên Dục sẽ trở về,
con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”
Thật lâu sau, Thẩm
Thiên Vi cũng không lên tiếng, cô chỉ lẳng lặng đứng đó, ngón tay cầm điện thoại
vì dùng sức mà trắng bệch, cho đến lúc An Vịnh Tâm hỏi lần nữa, Thẩm Thiên Vi mới
thoáng như tỉnh mộng hỏi: “Mẹ, mẹ mới vừa nói cái gì? Mẹ nói là...”
“Ừ, Thiên Dục cho chúng
ta biết, hắn đã kết thúc tất cả khóa học cùng công việc ở bên kia, chuẩn bị trở
về nước, con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”
“... Có.” Một lúc sau,
cô mới nghe mình phát ra một chữ độc nhất.
Cô đặt điện thoại xuống,
gần như ngây ngốc đứng tại chỗ, cô không biết mình đang suy nghĩ cái gì, chỉ là
cảm thấy trái tim đã sớm chết lặng của mình đang đ