Teya Salat
Chỉ Cần Em Còn Yêu

Chỉ Cần Em Còn Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324781

Bình chọn: 7.5.00/10/478 lượt.

i xa. Dạo này làm việc mà tâm trí anh để đâu đâu,

có hôm thư ký của anh đưa hợp đồng cho anh ký, thế nào mà anh lại ký cả vào phần

chủ tịch hội đồng quản trị khiến cô ấy phải thốt lên.

- Sếp, anh hại em thì cũng có mức độ thôi chứ, em lại phải in ra bản

khác, đóng lại từ đầu đây này. Mà hai người chia tay thật à?

- Chứ không lẽ giả.

- Tâm lý tiền chia tay ai cũng bất ổn thế thôi anh ạ, chẳng phải anh còn

hoa khôi kinh doanh sao, ngày nào em chẳng thấy hai người đi ăn với nhau.

- Hay hôm nay anh đi ăn với em nhé, sao ngày nào anh vừa ra cửa cũng bị

cô ấy đeo bám là thế nào nhỉ? Muốn thoát cũng không được, anh cũng đã nói rõ với

cô ấy đến mức đó rồi mà cô ấy dường như vẫn không hiểu.

- Thôi, anh tha cho em, ngồi ăn với anh khéo mai báo lại giật tít “Có cô

thư ký lần đầu ngồi ăn với sếp nghẹn chết vì bị mấy người đẹp trong công ty

nguyền rủa” ấy chứ. Miệng lưỡi thiên hạ sắc lắm, mà chị Kiều Lam nghỉ việc thật

hả anh? Hai người không thể quay lại sao? Em rất thích chị ấy.

- Em nghĩ anh và cô ấy còn có cơ hội không?

- Không thử sao biết, nhìn qua là hiểu hai người vẫn còn yêu nhau rồi,

việc gì anh và chị ấy cứ phải dằn vặt nhau như thế.

- Anh và cô ấy không chia tay, cô ấy còn thấy dằn vặt hơn, anh biết phải

làm thế nào.

- Cái đó là chuyện của anh, em không phải chuyên gia tư vấn tình yêu. Tất

nhiên, nếu anh trả phí, em sẽ suy nghĩ. Thôi, em đi sửa cái đống đổ nát anh vừa

để lại đây.

***

Hôm nay tan làm

Hạnh gọi điện rủ cô đi ăn kem, số là Minh Vương phải đi công tác, cô ấy được thả

cửa mấy ngày.

- Tao chia tay rồi.

- Vì sao?

- Quá áp lực, cũng quá không công bằng cho anh ấy và gia đình anh ấy.

- Chia tay thật à? Thế thì mày ổn hơn tao nghĩ đấy.

- Chẳng lẽ lại phải sống đi chết lại như ngày trước?!

- Có thể lắm chứ.

- Thôi đi má, con còn có Seven đấy. Bố mẹ con cũng không chịu nổi cú sốc

này đâu. Chỉ giỏi xúi bậy bạn bè. Mà mày cũng sắp làm ổ rồi đấy, ăn ít kem

thôi, không tốt chút nào đâu.

- Còn gần một tháng nữa, mày lo gì chứ. Mà nãy giờ tao chỉ ăn có mấy muỗng

thôi, nào có dám ăn nhiều.

Tối Kiều Lam nhắn

tin cho Khang rồi ngủ lại nhà Hạnh. Cô không muốn cô độc mãi trong căn phòng mà

nhìn nơi đâu cũng thấy hình bóng anh ấy. Hai người tâm sự rất nhiều, còn nhớ lại

quãng thời gian huy hoàng thời đại học. Cuối cùng chẳng hiểu thế nào nước mắt

cô lã chã rơi. Hạnh không lau nước mắt cho cô, cũng không khóc cùng cô, chỉ nắm

tay cô thật chặt, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô vượt qua nỗi đau này.

-

Số mày cũng khổ thật đấy.

Đã từng có lúc

cô cũng nghĩ như thế khi nhìn thấy hình ảnh một gia đình đầm ấm dắt nhau đi

chơi công viên ngày cuối tuần. Để rồi khi thấy bà cụ bảy mươi tuổi vẫn phải đi

lượm ve chai kiếm sống, cô mới nhận ra cô không hề bất hạnh như cô vẫn nghĩ.

Xã hội này còn đầy

rẫy những người khó khăn đói khổ hơn cô gấp trăm nghìn lần nhưng họ vẫn lạc

quan, tin vào ngày mai đấy thôi. Cô có một gia đình hạnh phúc, một cậu con trai

ngoan, thật không có tư cách nhắc đến hai từ “số khổ”.

-

Tao không sao đâu, ngủ đi, thức khuya không tốt cho bà bầu và em bé đâu.

Chiều hôm sau về nhà đã thấy Vân đang

thoăn thoắt nấu ăn trong bếp, cô nàng này biết nấu ăn từ khi nào thế nhỉ. Mấy lần

trước Kiều Lam nấu ăn, Vân chỉ toàn phụ cô nhặt rau, rửa chén cơ mà. Có một lần

chiên trứng còn cháy đen khiến Khang phải than trời. Cậu út nhà cô thì ngồi chễm

chệ chơi game ăn sữa chua trên sô pha. Cô đi đến, quăng ngay túi xách trên tay

vào người thằng bé.

- Bà già, công nhận chị thất tình có tiến bộ hơn em nhỉ? Mỗi tội gầy đi,

ở công ty chị ăn uống kiểu gì đấy?

- Dạo này người mệt, chỉ muốn ngủ, chẳng muốn ăn gì. Hậu chia tay nó thế

đấy cậu ạ. Trên công ty, nghiệp vụ chị cũng chuyển giao cho phó giám đốc hết rồi,

chị rảnh rỗi cả ngày chẳng biết làm gì, toàn lăn ra ngủ.

- Còn em chị thì bán mặt cho đất, bán lưng cho trời đây này. Mấy hôm

nay, công ty đang có sản phẩm chạy chương trình, em mệt bở hơi tai, hôm nay hai

đứa mới được về sớm một hôm đấy.

- Vâng, tôi biết cậu vất vả rồi, sau này cậu nuôi chị nhé. Chị sắp thành

người thất nghiệp rồi.

- Nửa tháng nữa chị nghỉ hả? Bên công ty chị tuyển người mới chưa?

- Chị chẳng biết nữa, không thấy động tĩnh gì, với lại chị cũng không

quan tâm. Mà em hỏi làm gì, muốn ứng tuyển hả, khỏi mơ đi cưng, rớt từ vòng gửi

xe.

- Thằng em này thèm vào đấy.

Vân đứng ở cửa bếp

nghe chị em cô nói nãy giờ không tiện cắt ngang, giờ mới có cơ hội lên tiếng.

-

Em mời anh chị vào ăn cơm.

Bàn ăn hôm nay rất

hấp dẫn, mực xào, cá diêu hồng chiên, canh chua, toàn món khoái khẩu của cậu

út, còn có cả cà pháo muối xổi. Hóa ra, cô bé đi học nấu ăn cả tháng nay, giờ

muốn trổ tài lấy lòng Khang. Bữa cơm ngon là thế lại bị cô phá hỏng, chỉ mới

húp muỗng canh đầu tiên, cô đã không kìm được chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn

tháo. Hai đứa nhỏ bị dọa phát hoảng, liên tục hỏi cô có bị làm sao không. Khang

phân vân một lúc rồi hỏi:

-

Hay là chị có thai rồi?

Câu hỏi khiến cô đứng hình, cô chưa bao giờ để

ý kỳ kinh nguyệt của mình, mặc