ó nội y cũ của Nguyệt Nguyệt?”
“Ở trên ban công của Chị Nguyệt a!” Bọn họ đang làm gì vậy? Sở Hạo thực sự có chút không rõ.
Sau khi nghe được đáp án của Sở Hạo, bốn người đang vô cùng khẩn trương kia cuối cùng là buông xuống một viên huyền tâm (viên huyền tâm: viên thuốc ổn định tinh thần), còn cho nhau cái nhìn thoáng qua, ý bảo đối phương yên tâm.
“Lão mẹ, mẹ cầm cây lau nhà của mẹ nuôi làm gì vậy?” Nhìn thấy cây lau nhà trong tay Trương Thục Viên, Sở Hạo nghi hoặc hỏi.
“Tử tiểu tử! Mày còn dám hỏi? Mày hại lão mẹ của mày bị giảm
bớt vài năm tuổi thọ có biết không hả?” Trương Thục Viên ném cây lau nhà xuống, tức giận nói. Mà ba người còn lại rất là đồng cảm gật đầu.
“Con có làm gì đâu, mẹ không phải là đang đến thời mãn kinh
chứ? Suốt ngày lải nhải lẩm bẩm !” Sở Hạo mạc danh kỳ diệu* đối Trương
Thục Viên nói.
mạc danh kỳ diệu nghĩa là có chút không thể hiểu được.
“Mày……”
“Chị Nguyệt, chị còn không có trả lời em vì sao không mặc nội y em tặng đó?” Không đợi Trương Thục Viên phát hỏa, Sở Hạo lại đem lực
chú ý phóng tới trên người Lâm Nhật Nguyệt .
“Chị tại sao phải mặc?” Lâm Nhật Nguyệt hỏi ngược lại.
“Bởi vì là em tặng cho chị?”
“Em tặng chị thì chị nhất định phải mặc hay sao hả?”
“Đương nhiên a, đây là em tốn ba tháng tiền tiêu vặt để mua,
chị không mặc không chỉ có lãng phí tiền của em mà còn là lãng phí tâm ý của em đó ! Em còn định sang năm đưa chị trọn vẹn một bộ!” (OMG, còn định tặng cả cái… bên dưới =)))))))
“Mày tên tiểu tử hỗn đản này! Không bị ăn đòn nên ngứa da
đúng không!” Vừa nghe đến Sở Hạo sang năm còn muốn tặng trọn vẹn một bộ, Trương Thục Viên tức điên người cầm cây chổi lau nhà liền hướng Sở Hạo
đánh.
“A a! Lão mẹ mẹ làm gì vậy? Sao lại đánh con?” Sở Hạo đến bây giờ vẫn còn chưa hiểu được tình huống đang xảy ra.
“Mày theo mẹ về! Về sau không cho phép mày được vào phòng
Nguyệt Nguyệt nữa! Đi!” Kéo lỗ tai Sở Hạo, Trương Thục Viên một đường
đem hắn tha xuống lầu.
“Vì sao? Ôi! Lão mẹ mẹ nhẹ chút !” Sở Hạo vẫn là vẻ mặt khó hiểu.
Sở Phương Uy áy náy đối vợ chồng Lâm gia cười cười, cũng tùy theo đi trở về.
“Nguyệt Nguyệt?” Ngô Mĩ Lâm có chút lo lắng nhìn Lâm Nhật Nguyệt, Lâm Kiến Cường bên cạnh cũng vậy.
Lâm Nhật Nguyệt là đứa nhỏ thông minh, Ngô Mĩ Lâm biết cô
không giống Sở Hạo, hiểu được vừa rồi bọn họ lo lắng hoài nghi là cái
gì.
“Con không sao, hai người yên tâm.” Cười cười, Lâm Nhật
Nguyệt vẫn là ngữ khí thản nhiên, nhưng mà Ngô Mĩ Lâm biết được trong
giọng nói lạnh nhạt của Nguyệt Nguyệt có điều thâm ý, khi đã lý giải
làm bà thật yên tâm .
“Được, vậy con làm bài tập đi!”
“Dạ”
Năm nay Sở Hạo cũng lên cao trung ( cao trung tức cấp 3), cậu rất vui vẻ a, lại có thể học cùng một trường với Chị Nguyệt , tan học lại có thể về cùng Chị Nguyệt
Lâm Nhật Nguyệt rất không vui vẻ a, qua một năm cuộc sống trường học hơi chút thanh tịnh, hiện tại cũng bị phá hỏng.
“Chị Nguyệt, em vào học đây! Nhớ rõ tan học chờ em, chúng ta
cùng nhau trở về nha!” Kỳ thật vẫn là Sở Hạo chờ Lâm Nhật Nguyệt , bởi
vì chương trình học của cao nhị (cao nhị = lớp 11) tương đối nhiều nên thời gian học sẽ nhiều hơn.
Lâm Nhật Nguyệt cũng không trả lời cậu, liền lập tức đi vào
phòng học lớp mình. Nếu có thể cô mới không cần cùng cậu ta cùng nhau
trở về.
Tan học , hôm nay Lâm Nhật Nguyệt một mình về nhà, bên người
không có âm thanh gào to của Sở Hạo. Bởi vì hôm nay giáo viên tiếng Anh
tạm thời có việc, cho nên cho bọn họ về nhà sớm. Lâm Nhật Nguyệt có
chút cảm kích nha!
Một mình đi về trên con đường nhỏ, Lâm Nhật Nguyệt hiếm khi
được hưởng thụ sự thanh tịnh. Đã sắp vào cuối thu , trên con đường nhỏ
kia trải đầy lá cây bạch quả* từ màu lục đáng yêu đến màu hoàng kim xinh đẹp, con ve đậu trên cành mặc một lớp áo màu vàng óng, khi gió thổi
qua, lá cây hình quạt màu vàng lượn một vòng rơi xuống, trông vô cùng
đẹp mắt.
*Cây bạch quả
Lâm Nhật Nguyệt thích nhất cây bạch quả vào mùa thu, không có một loại cây mùa thu nào có lá đẹp như cây bạch quả. Không có một lá
cây của loại cây nào khi bay xuống có hình thái đẹp bằng cây bạch quả.
Người già thường nói cây bạch quả đã có vài trăm năm lịch sử , nó là cây cổ thụ có đặc trưng an tường yên lặng trang nghiêm, nhìn đến
nó sẽ làm Lâm Nhật Nguyệt có một loại cảm động, một loại cảm động phát
ra từ nội tâm không thể nói rõ.
Từ trên đường nhặt lên một mảnh lá cây – như cánh quạt giấy
vàng óng đáng yêu, Lâm Nhật Nguyệt cài nó lên tóc. Đúng lúc này một trận gió thu thổi qua, cánh quạt nhỏ từ trên đầu Lâm Nhật Nguyệt uốn lượn
bay xuống. Một cách nhẹ nhàng rơi khỏi đầu cô, sau đó nhẹ nhàng vuốt qua gương mặt trẻ trung của cô.
Hình ảnh kia rất đẹp, mĩ lệ tới nổi không giống như ở nhân gian. Nhưng là cái gì đẹp quá luôn dễ dàng khiến người ta ghen tị –
“A, đây không phải là Băng sơn mĩ nhân lớp 11 sao? Như thế
nào một người ở trong này ngẩn người a?” Lâm Nhật Nguyệt đặc biệt im
lặng muốn không hấp dẫn chú ý là rất khó .
Lâm Nhật Nguyệt nhìn về phía người mang khẩu khí không tốt
kia, đó là một học sinh hư hỏng trong trường, rất thích gâ