Ring ring
Chạy Theo Hạnh Phúc

Chạy Theo Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322885

Bình chọn: 9.5.00/10/288 lượt.

đang

ở đâu? Sao không có ở kí túc xá?”

“À, em đang đi ăn cơm với bạn cùng phòng…Đúng

rồi, anh có muốn đến đây làm quen với bọn họ một chút không?”

“Được, em ở đâu? Anh qua đó.”

Trở về chỗ ngồi xuống, An Hòa nói với Alice:

“Anh của mình nói muốn tới đây, không sao chứ?”

Alice cười hào phóng, “Được

mà, không sao đâu…”

Không lâu sau cửa nhà hàng bị mở ra, trước cửa

treo một cái chuông gió, tiếng chuông trong vắt dễ nghe.

An Hòa đứng dậy vẫy tay, An Vũ đi thẳng tới.

“Woa, cực cool…” Alice nhìn

thấy người vừa tới đã không kìm được mà tán thưởng.

Hôm nay An Vũ mặc một bộ quần áo màu trắng,

mềm mại có cảm giác vô cùng thoải mái, dáng người ngọc thụ lâm

phong, vô cùng phóng khoáng, hơn nữa lại mang gương mặt phương đông anh

tuấn nên ngay lập tức đã hấp dẫn sự chú ý của hơn phân nửa người ở

đây.

An Hoàn bĩu môi, lúc cô bước vào sao không nhận

được ánh mắt chú ý của nhiều người như vậy chứ. Cô không vui trừng

mắt nhìn anh mình rồi mới giới thiệu bọn họ với nhau.

An Vũ rất phong độ nhẹ nhàng cụng ly với Alice và

Danny, mong bọn họ chăm sóc cho An Hòa, bữa cơm trôi qua rất vui vẻ.

Trước khi chia tay, An Vũ luôn dặn dò An Hòa phải tự chăm sóc bản thân

thật tốt, đến khi em gái không chịu nổi nữa sắp nổi bão mới rời đi.



Sau khi trở về, hai người ngủ trưa, khi tỉnh lại

thì phát hiện ra đã gần sát giờ, vì vậy hai người kéo tay nhau vội

vàng chạy về phía sân thể dục.

Thật ra phụ nữ Mĩ không giống với phụ nữ Trung

Quốc, dù có thân nhau lắm cũng không thường xuyên nắm tay nhau ngoài

phố. Sỡ dĩ hai người nắm tay nhau là vì chân An Hòa quá ngắn, Alice

cảm thấy tốc độ của cô có thể so với chim cánh cụt, nhất định sẽ

bị trễ cho nên không nói hai lời đã kéo tay An Hòa chạy như điên về

phía thao trường.

Nghe nói huấn luyện viên là quân nhân chính quy

xuất thân từ quân đội, luôn áp dụng kỉ luật thép, cô cũng không thể

để cho cô bạn cùng phòng người phương Đông này bị phạt trong ngày đầu

khai giảng.

Nhưng có chạy thục mạng thì vẫn đến muộn.

Hai người chạy đến nơi thì bi ai phát hiện ra

huấn luyện viên đã đứng trước đội ngũ. Không được cho phép hai người

không dám vào, Alice kéo

tay cô chạy tới, thoải mái nói lời xin lỗi: “Rất xin lỗi huấn luyện

viên, chúng tôi đã đến muộn!”

Người đàn ông đưa lưng về phía bọn họ mặc quân

trang nghiêm chỉnh, dáng người thon dài cao ngất, An Hòa liếc nhìn qua

thì thấy đám nữ sinh lúc này đang đồng lòng chảy nước miếng vì vị

huấn luyện viên này, nghĩ thầm sao con gái Mĩ mà cũng đói khát như

vậy nhỉ, nhưng mà nhìn bóng lưng thì đúng là khá đẹp trai, không

biết khuôn mặt có đẹp hay không nữa, có xứng với dáng người đẹp như

vậy không nữa.

Nghi vấn của An Hòa nhanh chóng có đáp án.

Người đàn ông nghe thấy tiếng hai cô nói nên xoay

người lại mặt không chút biểu cảm nhìn hai cô bé đang không kịp thở,

ánh mắt xẹt qua vết đỏ trên cánh tay An Hòa, đôi hàng mi đẹp hơi nhíu

lại.

Thái độ của người đàn ông khá thong thả, máu

toàn thân An Hòa đều đông lại.

Sao có thể là anh chứ?!

Alice cũng không phát hiện ra sự khác thường

của bạn mình, cười tủm tỉm nhìn người đàn ông trước mặt, cũng bắt

đầu giở tính háo sắc: “Woa…Huấn luyện viên của chúng ta thật là đẹp

trai…Woa…Cả đời này mình chưa bao giờ gặp người đàn ông nào đẹp trai

như vậy…”

Hạ Viêm không để ý đến lời nói của Alice,

khẽ gật đầu ý bảo bọn họ đi vào hàng. Alice cho

rằng An Hòa bị mê hoặc bởi sắc đẹp nên không nhúc nhích được, vừa

đẩy đẩy cô vào hàng vừa nhỏ giọng nói với cô: “Hòa Hòa, hoàn hồn

đi… Mình đánh cuộc nhất định anh ta là con lai, thật là đẹp trai…Nhưng

mà anh ta không phạt chúng ta…”

Hạ Viêm phân công nhiệm vụ gì An Hòa cũng không

nghe thấy, cả người cô dường như đã bị anh hút mất hồn. Tại sao anh

lại xuất hiện ở đây, anh đang muốn làm gì?

Đến khi Hạ Viêm tuyên bố giải tán thì An Hòa

vẫn còn trong trạng thái mê man. Hạ Viêm cũng không nhúc nhích, đứng

cách đó không xa, ánh mắt thâm thúy nhìn An Hòa chăm chú, ánh mắt kia

mặc dù lạnh nhạt nhưng lại bao hàm tình cảm khiến cho An Hòa sợ

hãi, đột nhiên cô chấn động, ánh mắt không có tiêu cự, vội vàng quay

lưng lại, nhanh chóng bước chân chạy ra khỏi thao trường, còn chạy

nhanh hơn cả lúc bị Alice kéo đi, bỏ lại Alice đứng nguyên tại chỗ

trợn mắt há mồm.

Thật ra ở Mĩ bình thường sinh viên không cần phải

học quân sự, nhưng có một số trường quốc tế cũng mời quân nhân trong

quân đội đến để giúp sinh