êm cao lớn mạnh mẽ, dĩ
nhiên không còn là thiếu niên hai năm trước.
Ba mươi sáu thức
hoàn thành, hắn thu kiếm vào vỏ, quay đầu đi tới, một thân áo trắng dưới hoa đào rực sáng như bạch hạc vỗ cánh tung bay.
Tiểu Từ cầm
trong tay một viên thuốc không biết nói gì, xa xa nhìn hắn dung nhan
sáng rõ tự tin, nàng sớm biết hắn không phải là người vì giải dược mà ở
lại.
Kiếm quang chợt lóe, mũi kiếm sắc bén dừng lại trước mặt
nàng, Tiểu Từ giật mình tỉnh mộng, đem viên thuốc đặt ở trên mũi kiếm.
Hắn hất lên, ngửa đầu nuốt vào, vẻ mặt thản nhiên.
Trong lòng nàng do dự một lát, nói: “Kế Diêu, ngươi có biết giải dược được làm từ cái gì không?”
Hắn nghiêng người qua, xem như hỏi.
– “Chỉ dùng sữa ong chúa, không ngờ có thể làm thành thảo dược hình
viên, tuy rằng mùi vị không tốt, nhưng ăn vào có thể cường kiện thân
thể. Sư phụ bất quá là vì muốn ngươi an tâm ở nơi này hảo hảo luyện
công.”
Hắn nhìn nàng mỉm cười, làm như không thèm để ý, lại như sớm đã biết được.
Vẻ mặt hắn như vậy nhất thời chọc tâm nàng động, tròng mắt đen nhánh hiện
lên khuôn mặt nàng, nàng thường nghĩ, lâu ngày, bóng dáng kia có thể hay không từ mắt nhập vào tâm? Sắc mặt nàng hơi đỏ lên, giống như sợ bị hắn khám phá tâm tư nho nhỏ, giống như những suy nghĩ đầu tiên nảy mầm khẽ
trồi lên khỏi mặt đất.
Trong Đào cư Tiêu Dung đang sắc một nồi
dược đen tuyền. Nàng thường làm nhất chính là chuyện nghiên cứu thảo
dược, thường thường rang khô một ít cỏ thuốc, ngâm vài canh giờ, nàng
còn một sở thích nữa là ngẩn người, nhìn đỉnh núi tuyết trắng yên lặng
sừng sững, sau đó lại tiếp tục rang khô dược thảo. Nàng là một người kỳ
quái, rất nhiều thời điểm nàng đột nhiên mỉm cười, cười từ trong lòng,
chẳng qua là một dạng biểu tình mà thôi.
Kế Diêu đứng phía sau nàng, do dự một lát nói:
– “Di nương, ta nghĩ nên về nhà một chuyến.”
– “Được.”
– “Ta muốn phiêu bạt giang hồ.”
– “Được.”
– “Ta đây về nhà sẽ không trở lại.”
– “Không được.”
– “Vì sao?”
– “Đem vân khởi cửu thức cũng luyện luôn đi, về sau thời điểm bỏ chạy cũng chạy nhanh hơn được một chút.”
Lời nói của Tiêu Dung nghe có điểm không kiên nhẫn, kỳ thực cũng là lời nói thật, bản lĩnh nhiều cũng chưa chắc giữ được tính mạng, lơ đãng một
chút sẽ ở thế yếu, mặc dù nàng sống cách biệt giang hồ đã lâu, vẫn biết
giang hồ hiểm ác, thực ra, đáng sợ nhất chính là lòng người.
Kế
Diêu yên lặng nghĩ, chín chiêu thức khinh công của vân khởi chính là do
di nương tự nghĩ ra, linh dật biến hóa, nếu hợp nhất cùng lưu quang kiếm pháp, nhất định sẽ nhanh hơn. Thử đọc cùng nhau, hắn bỗng cảm thấy tâm
như thuận gió, lại có chút tiến thủ, võ công đang ở mức độ chừng mực, đã có cảnh giới cao hơn.
Tiêu Dung cau mày liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn trầm mặc không nói, lạnh lùng nhắc nhở:
– “Tranh thủ thời gian luyện nhanh đi, ngươi nghĩ rằng ta thích lưu lại ngươi lắm sao? Tốn cơm tốn gạo!”
Nàng hôm nay tâm tình dường như không tốt, lời nói cũng thực nồng. Kế Diêu cười cười, ra khỏi Đào cư liền đi rừng đào.
Kế Diêu luyện tập vân khởi cửu thức dường như chỉ cần một lần là xong. Tiểu Từ thực buồn bực, tìm đến Tiêu Dung tố khổ:
– “Sư phụ, ta vài năm mới luyện thành, Kế Diêu như thế nào chỉ mất có hai tháng. Ta thực ngốc như vậy sao?”
Tiêu Dung vuốt ve đầu nàng, thở dài: “Ngươi đứa nhỏ này. Ngươi từ khi sinh
ra liền mê man, thẳng đến khi tám tuổi mới tỉnh lại, cái gì so với người thường cũng đều chậm, bất quá người ngốc có phúc, ngươi cùng người khác so đo cái gì, không bằng so với chính mình trước đây là được. Ngươi so
với trước đây mạnh hơn rất nhiều.”
Lời này rõ ràng không có hiệu
quả an ủi, ngược lại làm cho nàng càng thêm buồn bực. Người ngốc có
phúc, nói đi nói lại, nàng vẫn là một chữ, ngu dốt.
Nàng cảm thấy thiên phú của Kế Diêu càng làm nổi bật thêm sự ngu dốt của nàng, vì
thế, tâm tình nàng càng hơn cả buồn bực, ngồi ở gốc cây tùng sau núi
ngẩn ngơ.
Huyền chung từ trong động đi ra, hừ hừ bước tới, phủ
phục dưới chân nàng, liếm giầy nàng lấy lòng. Tiểu Từ sờ sờ đầu của nó,
đem một ít mật ong đặt ở dưới mũi nó, giọng điệu buồn buồn:
– “Huyền chung a, ta có thể hay không là đại trí giả ngu đây?”
Huyền chung vội vàng liếm mật, không thèm đếm xỉa đến nàng. Con gấu nhỏ này cơ hồ bị nàng dưỡng, béo thành một cục thịt đen sì.
Quên đi, ngu dốt thì ngu dốt, Đông Sơn a bảo cũng không thông minh, nhưng
mỗi ngày hát hát hò hò, dường như những đám mây trên trời đều là gia
đình của hắn.
Nghĩ đến đây, Tiểu Từ mím môi cười, tính đi ôn tuyền chòng ghẹo tên thiên tài kia.
Nàng rón ra rón rén ẩn nấp, Kế Diêu mỗi ngày sau khi luyện kiếm đều tới ôn
tuyền tắm rửa, quả nhiên, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Nàng leo
lên chạc cây tìm một con rắn nhỏ xanh biếc, ném về phía ôn tuyền xa xa,
tiếp theo hô to một tiếng: “Kế Diêu, có rắn kìa.”
Kế Diêu đang
vận khí, vội vàng từ dưới nước đứng lên, một trận luống cuống tay chân.
Tiểu Từ cười đến không thở nổi. Kế Diêu nắm lấy con rắn nhỏ ném vào
trong bụi cỏ, lạnh lùng đảo mắt nhìn nàng. Tiểu Từ sửng sốt, lúc này mới phản ứng, nửa thân trên của