Teya Salat
Chào Em, Như Hoa!

Chào Em, Như Hoa!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326780

Bình chọn: 7.00/10/678 lượt.

không cho cô cử động.

“Anh bây giờ giống thiếu gia ác bá đùa giỡn tiểu nha hoàn, Văn Sơ, như vậy là không có đạo đức nha.” Lỗ Như Hoa chống tay lên ngực hắn, nghiến răng nhắc nhở.

Văn Sơ không thèm để ý, còn ôm cô mạnh mẽ hơn, “Ác bá thì ác bá, anh bắt được em rồi thì đừng hòng thoát.”

“Được rồi, thiếu gia, anh muốn làm gì?” Lỗ Như Hoa giọng đã mềm hơn, nhưng vẻ mặt tỏ ra khinh khỉnh, cố không cho hắn đắc ý.

“Anh hát em nghe.”

“Không được, coi chừng sập nhà.” Lỗ Như Hoa lắc đầu.

“Em hỏi anh có yêu em không, anh yêu em vài phần......” Văn Sơ cất tiếng, cố nén giọng cho thật quái đản, cố kìm tiếng cười trong họng. Hát nửa chừng, hắn đột nhiên im lặng, chăm chú nhìn Lỗ Như Hoa, giọng bỗng trở nên nghiêm túc, từng chữ chậm rãi thốt ra, âm thanh trầm ấm: “Em hỏi anh có yêu em không, anh yêu em rất nhiều......”

Ca từ bình thường, bài hát bình thường, nhưng khi hắn nói với trái tim chân thành, không ngờ lại có thể chấn động lòng cô như vậy.

Trao nhau ánh mắt nhìn chăm chú, vòng ôm nhẹ nhàng, nụ hôn nhẹ nhàng, toàn bộ chủ đề đêm đó, hoàn toàn không có gì giống với hành động “tiến thêm một bước dài”, lại làm cho họ ngọt ngào đến vậy. Một giờ sau, Văn Sơ mới buông tha Lỗ Như Hoa. Khi hắn đi ra đương nhiên vẫn theo “lối cũ”, Lỗ Như Hoa lẳng lặng ghé vào cửa sổ, nhìn theo cho đến khi bóng hắn khuất dần sau công viên.

Nằm lại giường, bật lại nhạc chuông điện thoại quái gở hắn gài cho cô, bất giác cô mỉm cười, nỗi lo lắng bỗng như chưa từng có!

Sau đêm đó, Văn Sơ cương quyết không cho Lỗ Như Hoa tiếp tục ở lại trường. Lý luận của hắn nghe rất “đứng đắn đoan trang”: Làm một cặp trai gái quang minh chính đại yêu nhau, làm sao có thể lén lút? Huống hồ hắn không muốn mỗi đêm phải giống như đại hiệp luyện tập võ nghệ thật cao cường để hành hiệp.

Hắn uy hiếp Lỗ Như Hoa về nhà hắn ở, nếu không...... hắn sẽ...... Hắn không biết mình sẽ làm ra chuyện gì thật kinh khủng. Cũng may, những người yêu nhau luôn tin tưởng nhau nên những lời đe dọa kiểu này không còn giá trị. Lỗ Như Hoa thỏa hiệp với hắn.

Những ngày nghỉ luôn qua rất mau, tết âm lịch cuối cùng cũng đến.

Văn Phỉ đưa bạn gái phương xa về nhà ra mắt cha mẹ, nhà giao lại cho Văn Sơ. Gặp cơ hội tốt như thế, hắn đương nhiên sẽ tận dụng, giữa trưa ghé trường học đón Lỗ Như Hoa, sau đó hai người cùng đi siêu thị mua đồ. Lỗ Như Hoa muốn dạo một vòng, vừa đi vừa chọn, Văn Sơ thì thấy thứ gì là chọn ngay thứ đó. Một chuyến đi vào siêu thị, hai người không giống như đi mua hàng mà như đang đánh giặc, một kẻ tùy hứng gom hết mọi món, một kẻ phụ trách trả về.

Dây dưa đến chiều muộn, hai người mới trở về nhà.

Vào phòng, Lỗ Như Hoa mang đồ ăn tới phòng bếp, sửa soạn nấu ăn.

“Làm cái này đi, tối nay gói bánh trẻo.” Văn Sơ hào hứng cầm mấy củ khoai tây đi vào.

“Anh từng ăn qua bánh trẻo làm từ khoai tây?” Lỗ Như Hoa im lặng nhìn hắn.

“Hơ......”

“Ngu ngốc!” Lỗ Như Hoa làm vẻ mặt hùng hổ giật khoai tây trên tay hắn, “Anh thích ăn khoai tây, vậy em chiên khoai tây cho anh.”

“Như Hoa......” Văn Sơ nhìn bộ dáng của cô, tươi cười rạng rỡ, ôm choàng vai cô, “Em giống như một người vợ đảm đang.”

Lỗ Như Hoa xoa thắt lưng “hổ đói”: “Em lệnh cho anh đi vào phòng khách xem tivi, đừng ở trong này làm phiền.”

“Em hỏi anh có yêu em sâu đậm, khoai tây chứng giám cho lòng anh......” Văn Sơ dính chặt lấy cô, từ sau vòng tay ôm eo cô, vẻ mặt buồn nôn không chịu nổi.

Gần đây hắn có tật xấu, đặc biệt thích nói “Em hỏi anh có yêu em sâu đậm” câu sau liên tục thay đổi, như lúc này, muốn ăn khoai tây, sẽ thay ngay vào lời ca của bản gốc.

Lỗ Như Hoa bật cười, đẩy hắn ra, trong lòng tràn đầy tư vị ngọt ngào, có lẽ thế này gọi là hạnh phúc. Khi cô giúp Lỗ Tự Ngọc làm việc, trong lòng cũng thấy ngọt, nhưng hai vị ngọt rất khác nhau.

Không chỉ là Lỗ Như Hoa, Văn Sơ cũng có cảm giác đó. Phòng bếp luôn luôn là khu vực hắn ghét nhất, hắn ngại mùi dầu, mùi khói. Nhưng nhìn Lỗ Như Hoa đứng đó, hắn chỉ muốn đi theo, một tấc không rời. Bỗng nhiên nhớ đến con chó Văn Phỉ nuôi trước đây, lúc nào cũng chạy như điên theo chủ nhân...... Hắn hơi chột dạ, Văn Sơ nghĩ bụng, nhất định không để Lỗ Như Hoa nhìn hắn mà liên tưởng đến chó cưng!

Tám giờ tối, Lỗ Như Hoa lôi cổ Văn Sơ vào phòng khách, mở tivi, trên bàn trà đặo một đĩa đồ ăn vặt và hạt dưa, ép buộc hắn ngồi lên sô pha, yêu cầu cùng nhau xem Ương xuân vãng......

Văn Sơ buồn cười nhìn cô chăm chú xem kịch, tay bóc hạt dưa, sau đó lơ đãng đưa nhân cho hắn.

Văn Sơ thừa biết, lúc này hắn đang hưởng thụ đãi ngộ chỉ dành riêng cho Lỗ Tự Ngọc, hắn cảm thấy vô cùng may mắn là cậu ta không ở đây, nếu không hắn chỉ có thể ngồi không chịu ghẻ lạnh......

11 giờ rưỡi khuya, Lỗ Như Hoa dọn bàn trà, sau đó trét lên mặt bàn hai tầng màng giữ ẩm, nói là “áo” mặt bàn. Văn Sơ không biết “bao mặt” là cái gì, cũng không muốn hỏi nhiều, Lỗ Như Hoa thích làm gì cứ để cô làm cái đó, đốt nhà cũng không sao.

Mười phút sau, Văn Sơ hiểu ra, hóa ra mặt bàn dùng để gói bánh trẻo ......

Hắn kinh ngạc ngồi trên sàn, nhìn cô nhào bột, vo nắn, nắn thành những ống trụ ngắn, sau