ui mừng. Chị vội
vàng bảo thím Tề đi chuẩn bị đồ nấu canh bổ dưỡng cho Lương Hoà.
"Không cần đâu ạ, dạo này ăn nhiều
quá sắp thành heo rồi!"
Lương Hoà cũng giống Lâm Nhiên, nửa đêm hay tỉnh giấc
vì đói. Cố Hoài Ninh cuối cùng cũng biết mùi vất vả, nửa đêm toàn phải dậy nấu
cho bà xã ăn, đôi khi Cố Gia Minh đến chơi rồi ngủ lại, anh còn phải làm phần
của cả hai. Nửa đêm chỉ cần cô xoay người cựa quậy vài lần anh đã tỉnh giấc, thính
giác anh nhạy tới mức Lương Hoà kinh ngạc.
Diệp Dĩ Trinh biết chuyện thì than thở, "Chuyện
gì cũng đi trước tôi và Kiền Hoà thế này."
Cố Hoài Ninh vừa gọt vỏ xoài cho Lương Hoà vừa thản
nhiên trả lời, "Cậu có thể tăng tốc độ mà
đuổi theo đi!"
Diệp Dĩ Trinh mím môi cười không trả lời.
Lúc mang thai được mười sáu tuần, lần đầu tiên Cố Hoài
Ninh đưa Lương Hoà đi kiểm tra định kỳ. Tất cả số liệu đều biểu hiện bình
thường, lúc cầm ảnh siêu âm trên tay Lương Hoà kìm chế không được tâm trạng
kích động, chỉ một bức ảnh mỏng manh như vậy nhưng cô có thể nhìn ra ngay lập
tức đâu là tay của bé, đâu là chân của bé. Cảm giác làm mẹ vô cùng kỳ diệu,
Lương Hoà không biết phải biểu lộ như thế nào, sống mũi cay cay.
Vị bác sĩ và cô y tá trợ lý thấy vậy thì bật cười, Cố
Hoài Ninh vuốt má cô, anh cũng cầm bức ảnh để xem, trên khuôn mặt anh hiện ra
nụ cười ấm áp. Tuy rằng mang thai đôi khiến hai người rất mệt mỏi, nhất là
Lương Hoà, nhưng mà là bậc cha mẹ, hai người chỉ có thể vui vẻ chịu đựng tất
cả.
Thời gian này công việc của anh cũng rất bận. Hội nghị
quốc tế ở thành phố T đang bước vào giai đoạn chuẩn bị, họ liên tục phải họp
hành để xác định kế hoạch bảo vệ an ninh. Các buổi diễn tập diễn ra không
ngừng, toàn bộ Phòng Hoá đoàn từ trên xuống dưới bận mù mịt, từ sáng sớm cho
tới nửa đêm khuya. Cố Hoài Ninh một thân hai đầu chạy long đong, ban ngày ở đơn
vị, buổi tối về chăm sóc bà xã, tâm lý biến đổi khi mang thai Lương Hoà thỉnh
thoảng lại hành hạ anh một phen. Chỉ trong một thời gian ngắn, Lương Hoà béo
lên, Cố Hoài Ninh rõ ràng gầy xuống.
Cố Trường Chí nghe nói sắp có thêm cháu nội thì trực
tiếp yêu cầu Lương Hoà về thành phố C dưỡng thai, giọng ông sang sảng trong
điện thoại nói đầy đủ lý do "Anh bận làm việc như
thế, mấy hôm nữa lại phải đi thành phố T, định để một mình Lương Hoà ở lại đó
hả? Ở đây cái gì mà không có, thím Trương với bác sĩ hai4/7 lúc nào cũng túc
trực trong nhà, chẳng nhẽ hầu không được vợ anh hay sao? Bây giờ ba không đề
nghị thương lượng gì với anh nữa hết, ba trực tiếp ra lệnh cho anh, nếu anh không
đưa về được thì ba cho người đi đón, anh nhìn xem rồi làm sao thì làm!"
Lương Hoà há hốc miệng nhìn Cố Hoài Ninh bình tĩnh đặt
điện thoại xuống. Cuối cùng sau khi băn khoăn suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết
định đồng ý với yêu cầu của ông và cô. Bởi vì lý do của cô đưa ra cũng rất đầy
đủ "Lần này đâu có phải giận dỗi gì, sao
không cho em về? Tới lúc anh đi làm nhiệm vụ, em có một mình, không thể lúc nào
cũng đi làm phiền cô Lâm Nhiên, cũng không thể làm phiền.. Diệp lão."
Cố Hoài Ninh thở dài, nhìn dáng vẻ của Lương Hoà anh
cũng biết tâm tư khúc mắc kia còn chưa cởi bỏ hết. Nếu để cô ở bên đó đợi anh
mà không vui vẻ anh chẳng thà đưa cô trở về thành phố C còn hơn, dù sao cô ở
đâu cũng như nhau, anh đi làm nhiệm vụ cũng nhìn không thấy sờ không được. Ba
anh khi nghe anh quyết định như vậy thì rất hài lòng, dường như ông sợ anh đổi
ý, ngay lập tức sai Phùng Trạm đến thành phố C, gấp gáp thu dọn hành lý đón
Lương Hoà trở về nhà.
Lại một lần nữa thu dọn hành lý, nhưng lần này Lương
Hoà có rất nhiều đồ để mang theo. Nhiều đồ đến thành phố C đều có thể mua được,
nhưng Lương Hoà lại luyến tiếcbỏ lại, cứ cầm lên rồi thả xuống, mãi tới lúc đến
giờ ra sân bay mà vẫn còn băn khoăn không ngừng. Cố Hoài Ninh không kiên nhẫn
thấy cô cứ rối rắm như vậy, anh cầm lấy hành lý của cô, cẩn thận sắp xếp lại
thêm một lần nữa.
Lương Hoà nhìn anh, khuôn mặt nghiêng nghiêng dáng vẻ
chăm chú. Dạo này anh gầy đi nhiều lắm. Cô xót xa, nước mắt không hề dự báo
trước lăn xuống gò má. Phùng Trạm đứng bên cạnh hoảng sợ. Cố Hoài Ninh bất đắc
dĩ lấy tay lau nước mắt cho cô, "Tự nhiên sao khóc vậy
em?"
Anh không nói thì không sao, vừa mới nói ra Lương Hoà
nước mắt càng rơi nhiều hơn, cô níu chặt cổ áo anh, dúi đầu vào trong ngực anh
nức nở. Cố Hoài Ninh thở dài, nhìn Phùng Trạm "Phùng
Trạm!"
"Có mặt!"
Vừa nghe khẩu lệnh của thủ trưởng, Phùng Trạm theo bản năng đứng thẳng lưng
lên, lớn tiếng đáp.
"Quay về phía sau đi đều bước!"
Mệnh lệnh này làm Phùng Trạm sửng sốt, trong chốc lát
liền cười hì hì xoay người đi ra ngoài. Không còn khán giả đứng xem, Cố Hoài
Ninh nâng cằm Lương Hoà lên, khẽ hôn vào hai má cô. Hương vị nước mắt mằn mặn
thấm trên môi anh, như đóa hoa nở rộ lan vào trong đầu lưỡi. Anh run rẩy, cuối
cùng ghé vào trên bờ môi mềm mại của cô, hôn thật sâu.
Qua thật lâu sau, anh buông ra, áp trán cô khẽ nói, "Đừng
khóc, được không?"
Một lúc lâu mới nghe cô n