Polaroid
Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327204

Bình chọn: 9.5.00/10/720 lượt.

là “tự chuốc vạ vào thân”.

Bất chợt, có thứ gì đó mềm mại chạm vào môi. Cảm giác không hề lạ lẫm. Lúc bị Tần Sở cướp đi nụ hôn đầu tiên cũng bất thình lình như vậy. Mặc dù lúc đó, đầu óc Tô Mạch rối bời vì không có sự chuẩn bị, nhưng cô vẫn nhớ như in cảm xúc ấy. Mỏng manh và lạnh lẽo.

Nhưng lần này, anh không buông ra ngay mà chậm rãi thưởng thức đôi môi cô như nhấm nháp một món ăn ngon, triền miên không dứt.

Tô Mạch cứng đờ người.

Rất lâu sau, Tần Sở mới lưu luyến rời khỏi môi cô. Anh cất giọng khàn khàn: “Tô Mạch, lương tháng tăng hai nghìn, được chưa?”.

Vừa nghe nhắc đến tiền, hai mắt Tô Mạch sáng rực lên. Cô kinh ngạc không dám tin vào tai mình, thốt lên một tiếng: “Hả?”.

Tần Sở mỉm cười đắc ý, rồi lại cúi xuống đặt một nụ hôn thật sâu lên bờ môi căng mọng kia.

Sự yên tĩnh này có lẽ là điều tốt nhất cho Tô Mạch. Nếu vết thương đã ngủ say, cần gì phải đánh thức nó dậy?

Hiện tại, Chu Gia Ngôn đảm nhận vai trò tư vấn luật cho Tần Thị, gặp nhau thường xuyên là việc khó tránh khỏi. Thế nhưng, Tô Mạch thật sự không hiểu nổi, “tình cảm” giữa hai người họ tốt đến mức nào mà liền mấy ngày, hễ đến bữa cơm là đều gọi điện thoại? Không phải cô ghen, chỉ có điều, mỗi lần Chu Gia Ngôn gọi điện tới là bữa cơm cô vất vả nấu nướng đều phải đổ hết vào thùng rác.

Hôm nay cũng vậy!

Vừa gác máy, Tần Sở liền buông bát đũa, cầm khăn giấy lau miệng một cách tao nhã, rồi đứng dậy, đi vào phòng khách. Chưa được bao lâu, anh đã lại xuất hiện trước mặt cô trong bộ comple nghiêm chỉnh.

Tô Mạch ngậm đầu đũa, đăm chiêu đánh giá: “Ưu điểm của hàng hiệu chính là giúp người bình thường thêm tự tin vào bản thân, giúp người tự tin càng thêm thực dụng!”.

Tần Sở phớt lờ lời châm chọc của cô.

Tô Mạch mất hứng, cúi đầu tiếp tục giải quyết phần thức ăn trong bát. Lát sau, cô vừa nhai vừa nói: “Anh và Chu Gia Ngôn có “tình ý” với nhau đấy à? Gì mà chăm gặp nhau như thế?”.

Mấy ngày nay tâm trạng của Tần Sở có vẻ rất phấn chấn, đối đáp với cô xong xuôi mới ra khỏi nhà.

“Chính là vụ kiện lần trước đã nói với em đấy!”

“Vụ nào? À... Gã công tử bột của Hoàn Vũ đã tát em ở quán bar đấy hả? Gã đó tìm anh gây phiền phức à?”

Tần Sở gật đầu.

“Chà, lại có người dám hoạnh họe Tần đại thiếu gia cơ đấy? Thích quá đi...”

“Vô lương tâm! Lúc đó là ai gọi điện thoại cầu xin anh giúp đỡ hả?”

Nghe vậy, Tô Mạch cũng không khỏi mắc cỡ. Cô chắp tay trước ngực, cười cười: “Em nói đùa ấy mà. Giờ cầu nguyện cho anh đây...”.

Ngẫm nghĩ một lát, cô nghi hoặc nhìn Tần Sở: “Nhưng lần trước không phải anh nói giải quyết êm đẹp cả rồi sao?”.

“Này Nguyễn Tô Mạch, em cho rằng tiền nhà họ Tần dễ lấy như thế sao? Chu Gia Ngôn có học vị, có kinh nghiệm, nhưng tất cả đều là chúng ta nghe nói, chưa được tận mắt chứng kiến. Anh đâu có hồ đồ đến mức nhận người bừa bãi, không kiểm tra sao biết được!”

Tô Mạch bấy giờ mới hiểu ra.

“Ý anh là cố tình bày chướng ngại vật ra để thử thách Chu Gia Ngôn? Tần Sở, anh đúng là đồ bụng dạ đen tối!”

“Theo anh lâu như thế cũng sáng dạ ra được chút ít đấy nhỉ!”

“Anh không thấy mệt à?”

Câu hỏi của Tô Mạch khiến Tần Sở khựng lại.

Tô Mạch tiếp tục: “Không học được cách tin tưởng, cả ngày sống trong lừa gạt giả dối, chuyện giỏi nhất là đoán suy nghĩ của người khác. Nhưng đoán đi đoán lại, cuối cùng lại quên mất bản thân mình muốn gì”.

Tô Mạch không rõ vì sao mình lại nói với Tần Sở những điều gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới.

Tần Sở quay đầu lại, không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nửa cười nửa không nói: “Tô Mạch, xem xét một vấn đề nào đó không thể chỉ nhìn bề ngoài. Có lẽ người mà em tin tưởng nhất chính là người sẽ đâm em một nhát dao. Không phải anh không học được cách tin tưởng, mà là không có ai đáng để tin tưởng cả”.

Con người vốn dĩ cô độc, rất sợ bỏ ra quá nhiều tín nhiệm sẽ chỉ nhận lại sự tuyệt vọng.

Thời gian thử việc kết thúc, Lập Hạ trở thành nhân viên chính thức chưa được bao lâu thì nhận được yêu cầu của sếp, đến phỏng vấn tổng giám đốc Tần Thị. Cô nói với Tô Mạch: “Đột nhiên tớ có cảm giác mình vừa được đi cửa sau!”.

Tô Mạch khinh bỉ nói: “Hy vọng cửa sau này dẫn tới con đường khiến tiền đồ rộng mở”.

Đến ngày phỏng vấn, Lập Hạ đi sớm hẳn một tiếng đồng hồ. Lúc cô tới nơi, Tần Sở đang họp. Cô ngồi chờ trong phòng khách ở tầng mười tám, chuẩn bị mọi thứ cho tốt. Đêm qua Lập Hạ thiếu ngủ, hiện tại ngồi trong phòng có máy sưởi, nên được chừng ba mươi phút, cơn buồn ngủ đã ập đến.

Chu Gia Ngôn vừa bước vào cửa liền bắt gặp được cảnh tượng Lập Hạ ngồi trên ghế, đầu hơi nghiêng về một bên, mắt nhắm nghiền. Anh tiến lại gần, cô không hề phát giác. Thấy Lập Hạ sắp ngã, Chu Gia Ngôn bèn ngồi xuống bên cạnh. Đầu cô vừa vặn ngả vào vai anh, hàng lông mi của cô khẽ động, dường như ngủ không mấy yên giấc.

Chu Gia Ngôn quan sát gương mặt gần trong gang tấc, nhận thấy bờ môi của cô không đỏ tươi như bình thường mà hơi khô nẻ, có lẽ vì thời tiết chuyển lạnh.

Hai người cứ ngồi lặng im như thế. Qua một lúc, bên ngoài có ai đó đánh rơi đồ, tiếng thủy tinh vỡ vụn đánh thức Lập Hạ. Chu Gia Ngôn lập tức đứng dậy.

Lập