Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326444

Bình chọn: 7.00/10/644 lượt.

ọi: “Trường Sinh… Trường Sinh…”

Hà Hoa thầm gọi tên hắn rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ, Trường Sinh cũng giống như từ từ lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Hà Hoa gối lên vai mình, ngạc nhiên trong chốc lát, rồi lại đưa tay kéo chăn, phủ lên bả vai lộ ra bên ngoài của cô.

Edit : Phong Lin

Beta : Vô Phương

Ngày tiếp theo, Hà Hoa thừa dịp Trường Sinh không ở trong phòng, cô lấy hộp son trong ngăn tủ ra, mở nắp rồi nhìn một lát, âm thầm oán trách bản thân mình đã nóng vội bôi mất một ít rồi, bây giờ đã dùng rồi mà đem trả lại cho người ta thì dường như không ổn cho lắm. Cô suy nghĩ một lúc, lại lấy mười đồng tiền trong chiếc hộp nhỏ của mình ra, lúc cô đi chợ đã từng thấy qua hộp son to như thế mà giá chỉ có năm đồng được người ta mang từ trên thị trấn về bán, mười đồng chắc là đủ rồi, nếu nhiều hơn nữa cô cũng không có, tất cả tiền riêng của cô chỉ có nhiêu đó, cô không muốn sử dụng tiền mà bà Tứ đã để lại cho cô.

Hà Hoa bỏ tiền vào túi lụa, nhét vào lòng rồi bước ra khỏi phòng. Trường Sinh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân thu dọn củi, đống lớn, đống nhỏ, rồi không lớn không nhỏ, hắn đều phân chia rất kỹ lưỡng, xếp thành mấy đống, sau đó lại dùng búa bửa một số gỗ to làm hai, đều tăm tắp. Thấy Hà Hoa bước ra khỏi phòng dường như muốn ra ngoài, hắn lại buông búa trong tay xuống chạy đuổi theo cô.

Hà Hoa nói: “Ta đi ra ngoài một lát, sẽ về nhanh thôi, huynh ở nhà chờ đi, đến trưa ta sẽ làm thức ăn ngon cho huynh.”

Trường Sinh không nói gì, chỉ cúi đầu, giống như không mấy bằng lòng.

Hà Hoa không nói gì thêm nữa, bước thẳng ra sân. Trường Sinh ngẩng đầu nhìn theo bóng Hà Hoa rời đi, bĩu môi rồi trở về chỗ vừa rồi của mình, đặt mông ngồi xuống, cầm búa lên. Bụp! Bụp! Bụp! Ra sức bổ vào mấy cây củi to trước mặt, củi gỗ bị hắn bổ mạnh có vài khúc bay tung tóe lên, hắn cũng không thèm để ý, vẫn ra sức bổ hết nhát này đến nhát khác, mãi cho đến khi mặt đất trước mặt hắn bị bổ thành một vệt sâu hoắm mới dừng tay, thở hổn hển ném búa xoay người đi vào phòng.

Hà Hoa mang theo túi tiền đi tìm Tôn Hành Chu, dọc theo đường đi, trong lòng cô không ngừng thấp thỏm, không biết nên nói gì với y cho phải, cô nghĩ nhất định y sẽ từ chối không nhận. Y là người đọc sách, lời ra khỏi miệng đều là những lời đầy đạo lý, cô không nói lại được. Thầm nghĩ nếu như y không nhận, cô sẽ dúi tiền này cho y rồi cúi đầu bỏ chạy, luận về việc đi đứng, y rất lịch sự nhã nhặn nên chắc sẽ chạy không lại cô.

Nghĩ đến đó, bất giác cô đã đến chỗ ở của Tôn Hành Chu, đúng lúc gặp được một người từ trong sân đi ra, là Quế Chi con gái của chú ba cô. Quế Chi cúi đầu tựa như đang cong môi cười, đợi cho đến khi đi đến gần mới ngẩng đầu, thấy cô, cô ấy không khỏi ngạc nhiên, rồi ngay sau đó lại đỏ mặt, dường như hơi xấu hổ: “Hà Hoa tỷ.”

Hà Hoa thuận miệng nói đùa: “Ban ngày ban mặt cúi đầu làm gì, để nhặt tiền à?”

Quế Chi ngượng ngùng cười nói: “Đâu có…”

Hà Hoa liếc nhìn nơi ở của Tôn Hành Chu, nói: “Muội tìm Tôn tiên sinh có việc ư?”

“À… Vâng…” Quế Chi đỏ mặt, cầm phong thư trong tay đáp, “Đến nhờ thầy ấy viết cho ca ca muội một phong thư, hỏi huynh ấy sang năm mới có về không… Còn tỷ? Cũng đến tìm Tôn tiên sinh à?”

Hà Hoa nói: “Ừ, lúc trước nhờ thầy ấy mua hộ một ít đồ từ thị trấn, hôm nay đến để trả tiền lại cho thầy ấy.”

Quế Chi nói: “Vậy tỷ mau đi đi, muội về nhà trước, mẹ đang chờ muội về nấu cơm nữa…” Nói xong Quế Chi vội vã rời đi, chưa đi được hai bước đã dừng lại xoay người lại nhắc nhở Hà Hoa: “Đúng rồi, thầy Tôn có khách, hình như là bằng hữu của thầy ấy.”

Hà Hoa trả lời:” Ờ, được.”

Quế Chi bước nhanh ra ngoài, Hà Hoa vẫn đứng ở chỗ cũ không động đậy, cô nghĩ bằng hữu của Tôn Hành Chu vẫn chưa đi, cô đi tìm y trả tiền như thế thì có lẽ không thích hợp. Xoay người định về, nhưng nghĩ lại, cô chỉ đem tiền nên trả trả lại cho y, bằng hữu của y ở đó, y cũng sẽ không từ chối vì cô mang tới trả hơi muộn thế chứ. Nghĩ thế Hà Hoa lại xoay người trở lại.

Hà Hoa đi đến trước cổng, thấy cổng không đóng chặt, cô vừa định kêu cửa, thì liền nghe được trong sân có người nói chuyện: “Tiểu cô nương vừa đến đây đáng yêu quá, nói chuyện rất nhỏ nhẹ thùy mị, không giống với những cô gái ở thôn quê.”

Hà Hoa biết người mà bằng hữu của Tôn Hành Chu đang nói nhất định là Quế Chi, cô sửng sốt một lát, không gõ cửa ngay, lại nghe có người trả lời: “Sao? Huynh thực sự đã nhất kiến chung tình rồi ư? Hay là để ta làm bà mối, thành toàn cho nhân duyên của hai người.” Giọng nói này Hà Hoa nhận ra được, đó chính là Tôn Hành Chu.

“Ây da… Ta không có phúc khí đó, trong mắt cô nương kia chỉ có huynh, nói với huynh chưa được ba câu mặt đã đỏ lên, ánh mắt như hận không thể đặt trên người huynh luôn vậy. Vào đây cũng được một lúc mà ngay cả liếc nhìn ta một cái cũng không buồn …”

Hà Hoa ngẩn ra, nín thở lắng nghe, vẫn chưa nghe được câu trả lời của Tôn Hành Chu thì người ở bên cạnh đã nói tiếp: “Trọng Đạt, đây là điều chúng ta có ao ước cũng không có được, đừng nói đến mấy tiểu cô nương ở trong thôn này, ngay cả thiên kim tiểu thư của dòng dõi thân


Pair of Vintage Old School Fru