ính là… Cha ruột của
mình.
Tâm tình của Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ thực sự rất phứctạp. Từ nhỏ đã quen cảnh không cha, sống cùng với mẹ
cũng chỉ vài năm. 8 tuổiđã gò mình lên lưng ngựa. 14 tuổi tham gia vào
đạo quân chinh phạt đầu tiên.Giết người, nhìn người chết, đã gần như là
một phần cuộc sống. Võ tướng là thế…Những khi về lại nhà, gặp mẹ, chỉ là vài câu hỏi han vội vã rồi hai người lạitrở lại nhà, tiếp tục cuộc sống của mình. Chưa bao giờ có cha. Và có lẽ ngườicha đó cũng không biết
trên đời này có một đứa con là hắn. Bây giờ hắn đứngđây, trong khi cha
hắn lại sa xuống hố đầy chông và cọc nhọn. Bẫy đó do chínhcon trai mình
tạo. Nơi suối vàng, chắc người không thể ngờ. Đáng lẽ có thể quayđầu
lại. Có thể tiếp tục vọt ngựa trở về trại. Đám quân Đại Việt la liệt
trênmặt đất, chỉ còn lại vài người đang cố gắng vùng vẫy chống chọi…
Trận này hắnthắng rồi…
Nhưng có cái
gì đó bứt rứt… Rất bứt rứt… Đầu óc hắn trống rỗng… Không thể…không thể
quay ngựa, khi chưa biết người đó sống chết thế nào. Điều này gọi
làkhông nỡ, gọi là sự ràng buộc vô hình của một thứ tình cảm, người ta
gọi đó làthâm tình:
- Tướng quân…
- Thất vương gia…
Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ đã thúc ngựa vào trong vùng chiến địa. Đến bên hốchông, nơi người đó đã ngã nhào:
- Bùm…
Một thân cây to vừa bị lửa táp ngã gục. Khói bốc lên cuồn cuộn. Thượng ẢnhNguyên quận chúa cũng vội vàng thúc ngựa đến nơi.
Trong màn khói mịt mờ, A Khắc Nhĩ đang đứng… Sát bên là Trần Tú… Trên cổ AKhắc Nhĩ là ngọn giáo nhọn hoắt:
- Lập tức hạ lệnh, cho tất cả lui quân! Thả tất cả tù binh nữa… Mau lên!
Cha đang bắt con trai uy hiếp. Thật sự trớ trêu… Thượng Ảnh Nguyên cười lênnhư điên dại. Giọng bà lạnh như băng:
- Nó tên là Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ. Là con của tôi với chàng… Nếu giếtđược thì chàng cứ giết nó đi! Lưỡi giáo kề ngay cổ, không ngờ Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ cũng có ngày này.Nếu không phóng lại nơi hố đầy chông và cọc nhọn đó, nếu không nhìn xuống, cólẽ không phải sa vào hoàn cảnh này. Chiếc hố đó, không ngờ bên cạnh từng có mộtgốc cây đại thụ từng trú ngụ. Cây đã chết, song bộ rễ vẫn còn cắm sâu vào đất.Và người kia khi rơi xuống lại rất bình tĩnh tóm lấy, lấy đà đảo người, đáp nhẹchân xuông những chiếc cọc được vuốt nhọn đầu. Không trách người ta được, chỉtrách là mình đã quyết định sai. Ngọn giáo trong tay Trần Tú rõ ràng đã runlên. Nó không kề sát vào cổ hắn nữa. Bốn mắt lại vô tình có thể chạm phải nhau.
Hắn là lạnh nhạt… Còn ông… Ông là một nỗi đau đớn bàng hoàng:
- Con là…
Đứa bé ông từng áp tay vào bụng hàng ngày để nghe nó đập. Mặt tươi cười vàháo hức dù trong lòng thì lạnh nhạt, cứ nghĩ tới cảnh từng người dân ngã xuốngdưới vó ngựa ngoại xâm. Bây giờ nó lại lớn đến thế, lại đang cầm giáo, máunhuộm trên lưng áo. Máu đồng bào của ông… Và tay nó đã cầm roi quất vào giagia, quất vào đứa em chung dòng máu. Nó là kẻ thù của đất nước ông.
Đau lắm! Đau đớn lắm! Nhưng ông không hối hận bởi ngày xưa đã đóng trọn vaitrò nội gián, khiến hai mẹ con trở về Nguyên trong nỗi nghẹn ngào. Bị chồngphản bội, cha bỏ rơi song ông tin là hai người ấy sẽ không hề hận. Đơn giản,hai bên đều có sự chọn lựa giữa quê hương và tình cảm. Ai cũng không thể bỏ lạitrách nhiệm với quốc gia, đối đầu nhau đêm nay là chuyện không tránh khỏi.Trong màn lửa, ông lại nghe tiếng kêu thét của những người đồng đội. Tay cầmgiáo lại xiết chặt, sát vào cổ đứa con hơn:
- Lập tức hạ lệnh lui quân!
Mắt Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ nhắm lại. Ông đã chọn và hắn cũng đã quyếttâm:
- Tất cả tiếp tục tiến lên. Tuyệt đối không để một tên Đại Việt nào sốngsót.
Giết gà có phải cần dùng dao mổ trâu. Đạo quân này chẳng qua chỉ là một đámquân du kích, tuy cũng có thể làm Nguyên quân thương tổn nhưng không lớn. Mạngsống của Thượng Nguyên A Khắc Nhĩ không phải là cần thiết hơn sao?
- Tiến quân!
- Ngươi dám…
Lưỡi giáo đã động mạnh. Máu rỉ ra từ vết thương của A Khắc Nhĩ, nhuộm đỏtay Trần Tú. Nhưng rõ ràng ông không thể xuống mạnh tay hơn:
- Tại sao lại không dám? Không trận chiến nào là không cần thiết. Không cótên địch nào là không cần giết. Trong chiến tranh, đôi khi một tên tiểu tướngcó thể giết nguyên soái, có thể làm xoay chuyển trận chiến. Mẹ… – Con khôngphải là nhân vật không thể thay thế. Đúng không?
Môi Thượng Ảnh Nguyên giật giật. Bà chưa hề phải đối diện với nỗi caynghiệt đến thế này. Cả nhà ba người, lại phải giết một người để giành thắng lợitrong cuộc chiến. Người quyết định là bà, không phải là rất cay nghiệt sao?
- Ngươi…
Nhưng ông đã không để bà một mình quyết định. Ông đẩy A Khắc Nhĩ ra, laovào vùng lửa, nơi có những đồng đội đang chiến đấu. A Khắc Nhĩ cũng đã nhặt lạithanh đao. Cũng không bỏ qua. Mắt Thượng Ảnh Nguyên nhòa lệ. Trước mặt bà,chồng và con trai đang giao đấu. Những đường đao, mũi giáo loang loáng quyệnvào nhau phát ra âm thanh rổn rảng. Lửa cháy… cháy bùng khắp nơi. Còn có hơikhói càng lúc càng trở nên mù mịt. Hai kẻ đó vẫn không hề dừng lại. Lửa đã táptới hai người. Quanh đó là tiếng người gào thét… Có vài kẻ bị lửa bén vào, bùnglên như một ngọn đuốc sống.