nh ngôi
vị Thái Tử với Tang Tịch là bởi vì tam điện hạ đại trí tuệ luôn cảm thấy rằng, người khéo léo thường hay vất vả, kẻ thông minh lại lắm nỗi lo,
cần phải tỏ ra vô dụng một chút mới không bị mệt mỏi bởi những chuyện
trong kiếp phù sinh, như thế mới là ung dung tự tại thực sự.
Nhưng trời đất cũng có những biết động không lường, dẫu rằng Liên Tống Quân
đã sớm lĩnh ngộ được đạo lý này, nhưng tiên đồ lâu dài, ai chẳng có một
hai vị bằng hữu. Việc lưỡng lặc tháp đao(*) vì bạn bè, cũng thi thoảng
cần phải thực hiện. Có lúc không thể né tránh hai chữ liên lụy.
(*) Lưỡng lặc tháp đao: Bắt nguồn từ tích Tần Thúc Bảo vì muốn cứu giúp bạn bè, nhuộm mặt bôi râu đi Đăng Châu mạo danh trộm cướp, khi đi đến thôn Lưỡng Lặc, gặp đường rẽ bỗng nhớ tới mẹ già vợ dại, do dự một lát, trên ngã rẽ có một đường đi Nhữ Nam, một đường đi Đăng Châu, một đường về
nhà. Cuối cùng, vì tình bằng hữu, Tần Thúc Bảo vẫn liều chết đi Đăng
Châu. Vì Lưỡng Lặc có nghĩa là hai bên mạng sườn, tháp đao (cắm dao) và
xá đạo (đường rẽ) có âm đọc gần giống nhau trong tiếng Hán hiện đại, nên Lưỡng lặc xá đạo lưu truyền đến ngày nay đã trở thành Lưỡng lặc tháp
đao, cụm từ này dùng để chỉ tinh thần dũng cảm, không sợ chết, dám hy
sinh vì bạn bè.
Ví dụ như lần này.
Lần này, nếu không phải là Liên tam điện hạ ở đây trấn giữ cục diện, tin đồn Đông Hoa bị trọng
thương hoặc sắp vũ hóa một khi lan truyền ra ngoài, chưa biết chừng bát
hoang sẽ được một phen chấn động.
Những năm qua, mặc dù Đông Hoa
đã lui về ở ẩn, không màn tới đại sự, nhưng chỉ cần ngài vẫn còn trong
cung Thái Thần hoặc Bích Hải Thương Linh, đối với Ma tộc luôn khó điều
phục mà nói, đã là một sự uy hiếp cực lớn rồi. Hơn nữa, các vị thần linh thượng cổ từ thuở hồng hoang này che giấu quá nhiều bí mật về việc sáng thế, bản thân chàng cũng không thể tiên liệu được rằng nếu lần này Đông Hoa quả thực lành ít dữ nhiều, một khi tin tức được lan truyền trong
bát hoang lục hợp sẽ xảy ra chuyện gì.
Liên tam điện hạ gấp cây
quạt lại, khe khẽ thở dài. Sự tồn tại của Đế Quân ở thế gian mang ý
nghĩa quan trọng như vậy, theo đánh giá của người bình thường, e rằng
mười hay một trăm Phượng Cửu cũng không bằng một đầu ngón tay của ngài,
bản thân ngài lúc để lại lời trăng trối vui vẻ như vậy, xem ra cũng
không ý thức được rằng đối với muôn dân thiên hạ, đây là một vụ làm ăn
thua lỗ.
Tuy nhiên, quân lệnh của Liên Tống Quân mặc dù có thể khiến cả bộ tộc Tỷ
Dực Điểu dáo dác lui xuống chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng muốn trấn áp một Ma quân như Yến Trì Ngộ, e rằng còn kém một chút.
Nói
theo cách của Tiểu Yến, mỗ từ nhỏ đã lớn lên bởi những lời dọa dẫm, sao
có thể khiếp sợ vì một hai câu đe nẹt của Liên Tống. Hơn nữa, Liên Tống
nói một cách quá nho nhã, chàng ta hoàn toàn không nhận ra đó là một lời uy hiếp. Chàng ta theo mọi người rời khỏi đó chỉ vì muốn đưa công chúa
Cơ Hoành – người trong mộng của mình ra về.
Trong kết giới,
hành động Đông Hoa bất ngờ dịu dàng ôm lấy Phượng Cửu, ngay cả Tiểu Yến
cũng cảm thấy sững sờ trong giây lát, nói gì đến Cơ Hoành. Khi Tiểu Yến
bừng tỉnh lại, chú ý thấy Cơ Hoành sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cắn
chặt môi đến nỗi suýt chảy máu, nước mắt đọng trên má cũng quên cả lau.
Bộ dạng bị đả kích mạnh này khiến chàng vô cùng lo lắng.
Mặc dù
Tiểu Yến là người thô lỗ, việc chém người, chàng đã từng làm, còn khuyên giải người khác, chàng lại chưa làm bao giờ, nhưng vì Cơ Hoành yêu quý, chàng quyết định thử một lần.
Chàng tìm một khu rừng nhỏ trồng
toàn cây tùng, đưa Cơ Hoành ngồi xuống ghế đá nhỏ giữa rừng. Chàng chu
đáo nghĩ rằng, nếu nhìn nhiều vật tràn trề sức sống sẽ có thể giúp Cơ
Hoành giải tỏa được tâm trạng đau khổ buồn bực lúc này.
Nước mắt
Cơ Hoành lã chã rơi xuống, hết đợt này đến đợt khác, ướt nhòe lớp trang
điểm, Tiểu Yến cảm thấy rất đau lòng. Trong lúc đau lòng lại cảm thấy
rằng nàng không hổ danh là Cơ Hoành của chàng, lớp trang điểm nhòe nhoẹt như vậy mà vẫn rất xinh đẹp.
Lời khuyên giải nên bắt đầu như thế nào, Tiểu Yến còn đang suy nghĩ, không ngờ Cơ Hoành lại mở lời trước.
Khuôn mặt trắng bệch còn đẫm nước mắt, giọng nói có chút đờ đẫn, nàng nói với Tiểu Yến: “Ngươi cảm thấy ta rất nực cười, đúng không? Năm xưa, đối với Mẫn Tô đã như vậy, giờ đây đối với Đế Quân chàng cũng như thế? Có phải
ngươi khinh thường ta không?”.
Cơ Hoành lại để ý tới cách nghĩ
của mình đối với nàng, điều này thực sự khiến Tiểu Yến giật mình, nhất
thời không kềm chế được nỗi xúc động trong lòng, khóe môi bất giác cong
lên. Trong mắt Cơ Hoành, biểu hiện này không khác gì cười chế nhạo.
Cơ Hoành cúi xuống nhìn đôi tay của mình, hồi lâu mới nói: “Quả nhiên là
ngươi cảm thấy ta rất nực cười, ngươi đưa ta về thực ra là vì muốn xem
trò vui đúng không? Trò vui xem đủ rồi, ngươi hãy đi đi, ta cũng cảm
thấy rất nực cười.” Nói xong mím chặt đôi môi, không nói thêm lời nào
nữa.
Cơ Hoành luôn miệng nói nàng là kẻ nực cười, điều này đè
nặng lên trái tim của Tiểu Yến. Mặc dù Tiểu Yến hiểu rõ, chuyện giữa
Đông Hoa và Phượng Cửu phát tri
