Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327020

Bình chọn: 7.5.00/10/702 lượt.

hường Mạn Mạn ở trong phòng tắm kêu to.

“Tới ngay, Mạn Mạn.” Thường Khoái Khoái vui vẻ chạy vào phòng tắm, nhóc thích mẹ giúp nhóc tắm nhất nha.

“Ngoan lắm, bảo bối, cởi quần áo nào.” Thường Mạn Mạn giúp nhóc cởi quần áo

xong, liền ẵm nhóc vào trong bồn tắm. “Ủa, còn một nhóc đâu rồi ?”

“Mạn Mạn, Thiên Thiên nói không tắm.” Thường Khoái Khoái cười đến mắc nghẹn, lần này xem xem lão ta làm sao bây giờ.

“Con ngâm người trước đi, mẹ lập tức dẫn nhóc ấy tới.” Vừa nói xong cô liền đi ra ngoài.

Gì, phòng khách sao không có ai, “Thiên Thiên, con đang ở đâu, mẹ có bánh

nè”. Thường Mạn Mạn dụ dỗ, tên tiểu tử này chẳng ngoan chút nào, thật

chẳng giống Khoái Khoái nhà cô.

Không có ai đáp lại cô, cô

mở cửa phòng, không có, tên tiểu tử này chạy đi đâu nhỉ. Đi tới một căn

phòng khác. Lúc này, bên trong chăn đang có một ngọn núi nhỏ.”Bảo bối,

ngoan, chúng ta đi tắm nào, con phải biết tắm xong ngủ sẽ rất thoải mái

nha.”

“Không cần, con không cần tắm.” Nói giỡn, hắn hiện

tại tuy mang bộ dáng của một bé con mới chỉ có năm tuổi, nhưng bản thân

hắn đã hơn hai mươi tuổi rồi, là một người đàn ông to cao bình thường,

sao lại cần một cộ gái giúp hắn tắm chứ, mặc dù hắn có một chút xíu muốn nha, thế nhưng chỉ có thể là khi hắn khôi phục dáng vẻ thôi.

“Ngoan, qua đây.” Thường Mạn Mạn dùng sức lôi kéo chăn, muốn đem nhóc lôi ra ngoài.

“Không cần.” Bạch Kiểu Thiên ở trong chăn nói lớn.

“Thiên Thiên ngoan nào, mẹ nhất định sẽ tắm cho con sạch đến độ tỏa hương.” Thường Mạn Mạn vẫn không buông tha.

“Ta nói không cần.” Bạch Kiểu Thiên như cũ chống cự.

“Không được như vậy, bảo bối ngoan nghe lời.” Thường Mạn Mạn dùng sức, cuối cùng cũng kéo được Bạch Kiểu Thiên ra.

Thường Mạn Mạn ôm chặt Bạch Kiểu Thiên đi tới phòng tắm. Ai cũng biết sức một

bé con năm tuổi sao lại có thể địch nổi một người lớn chứ, huống chi hắn cũng không muốn dùng phép trên người Mạn Mạn, kết quả rất nhanh bị cô

lột sạch.

Bạch Kiểu Thiên xấu hổ che thân thể, thiệt là,

mặt mũi hắn đã bị cô gái này này lột sạch rồi, nếu người ở Hồ Tộc biết,

hắn sớm muộn cũng sẽ bị cười chết, một vương tử Hồ Tộc mà lại bị một cô

gái lột sạch y phục, trời ạ, hắn không còn muốn sống nữa.

“Mạn Mạn, xem xem mặt Thiên Thiên đỏ ửng rồi.” Thường Khoái Khoái thích thú nói.

Thường Mạn Mạn nhìn gương mặt đỏ bừng của Thiên Thiên, buồn cười nói “Tiểu tử, mẹ là mẹ con, con sợ cái gì, còn nhỏ như vậy, có cái gì xấu hổ chứ.”

Vừa nói cô vừa ôm hắn đặt vào trong bồn tắm.

“Đúng nha, chỗ ấy thật là nhỏ.” Thường Khoái Khoái dùng vẻ mặt “nuối tiếc” nói.

Cả khuôn mặt Bạch Kiểu Thiên như muốn bốc lửa, tiểu tử này thật đúng

là……..”Nói cái gì?” Thanh âm rống kia thật lợi hại, làm cả tòa lầu như

rung lên.

Danh dự của hắn toàn bộ bị phá hủy ngay trước mặt con trai, một chút tự ái cũng không còn. Ông trời, hắn rốt cuộc đã làm

sai cái gì, tại sao lại đối đãi hắn như vậy.

“Con không có nói cái gì nha.” Thường Khoái Khoái một mực phủ nhận.

Thường Mạn Mạn buồn cười nhìn hai huynh đệ, giọng an ủi “Đừng lo lắng, sau này trưởng thành là tốt ngay.”

Bạch Kiểu Thiên vừa nghe xong, hắn liền thiếu chút nữa hộc máu, tại sao

không để cho hắn ngất cho rồi. Cô gái này cũng ngại hắn nhỏ ư, chờ hắn

khôi phục xem, liền cho cô biết hắn lớn đến cỡ nào.

Thường

Mạn Mạn không để ý tới vẻ sầu não của Bạch Kiểu Thiên, động tác nhanh

nhẹn giúp bọn hắn tắm táp, ngày mai cô còn phải đi làm, cho nên nhất

định phải ngủ thật ngon, hôm nay bồi hai tên Tiểu Gia Hỏa này, làm cô

mệt muốn chết rồi. “Mạn Mạn pha ly cà phê giùm tôi.”

“Được.”

“Mạn Mạn giúp tôi phôtô văn kiện này thành 20 bản, tôi cần gấp.”

“Được”

“Mạn Mạn rót ly nước giùm tôi.”

“Được”

“Mạn Mạn… c…”

“Được”



Cứ như vậy Thường Mạn Mạn mỗi ngày đều bị người khác sai vặt, cô mệt mỏi

hệt như trâu vậy, vì muốn hòa bình cùng những nhân viên trong văn phòng, cô vẫn luôn rất nghiêm túc làm mọi việc “được” bọn họ phân công, thời

điểm cô bị uất ức, chỉ cần suy nghĩ về tương lai tiểu tử ở nhà, cô liền

thấy ổn.

“Các cậu nghe gì chưa, tổng giám đốc sắp trở về rồi.”

“Ừ, lần này anh ấy đi công tác thật lâu, làm người ta thật nhớ nha.”

“Cậu nghĩ xem, toàn bộ nữ nhân viên tại công ty ai mà không chờ mong anh ấy

về. Chúng ta phải nhanh đi đón anh ấy. Cậu nói phải không Mạn Mạn.” Lỗ

Mĩ Lệ vừa lôi kéo Thường Mạn Mạn vừa nói.

“Cái đó, cái đó,

các cậu đi đi, tớ không có hứng thú.” Thường Mạn Mạn nói lời xin lỗi.

Thật sự cô không muốn đi, cô không biết gì về tổng giám đốc, thì tại sao phải nhớ hắn, hơn nữa, cô đã có bảo bối của riêng mình rồi, cho nên cô

hiện tại không có cái hứng thú gì đó.

“A cậu không muốn

sao, chẳng lẽ cậu không biết tổng giám đốc đẹp trai như thế nào ư ?” Lỗ

Mĩ Lệ nhìn cô với ánh mắt quái dị, giống như vừa gặp phải quái vật.

“Hi hi anh ấy có đẹp trai hay không, cũng chẳng liên quan như tới tớ

“Thường Mạn Mạn có chút không hiểu, đẹp trai thì phải có quen biết với

cô sao, cô đối với “đẹp trai” đã sớm bị miễn dịch rồi, nhà cô đã có hai

anh chàng đẹp trai nhất thiên hạ, chẳng phải sao.

“Cậu

không thích trai đẹp, chẳn


Polly po-cket