nhiên, "Tức giận."
"Là nổi giận." Tiết Thần uốn nắn lại, giống như đối xử với vật nhỏ mà sờ sờ đầu Dư Kim Kim. "Bây giờ là sự yên tĩnh trước cơn bão."
Cô nháy mắt. "Anh đi khuyên nhủ anh ấy?”
Tiết Thần lập tức lắc đầu. "Hiện tại, cậu ta giống như một đám lửa nhỏ có thể nổ tung bất cứ lúc nào, tôi đi qua đó chẳng phải là hy sinh vô ích."
"Anh ta sẽ không đánh Nam Nam chứ?" Dư Kim Kim lo lắng kéo tay Tiết Thần.
Cố Hoài Nam trợn trừng mắt, đẩy Tiết Thần. "Hiện tại tôi muốn đi đến chỗ kho thuốc nổ, mang người phụ nữ của anh đến nơi an toàn, cẩn thận ngộ thương."
Dư Kim Kim bị Tiết Thần lừa vào một gian phòng, bên ngoài chỉ có hai người là Cố Hoài Nam và Diệp Tích Thượng. Anh đang ngồi trước computer, chơi trò chơi giết người. Cố Hoài Nam đứng ở sau anh nhìn một lát, cái cổ co rút theo bản năng, ngồi xuống bên cạnh anh.
"Không nghĩ tới anh còn có thể chơi trò chơi thế này? Không phải anh nói là bình thường không yêu thích sao?"
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, Cố Hoài Nam cười gượng. "Đúng vậy, không thích chơi không có nghĩa là sẽ không chơi."
Anh kết thúc một ván, chuẩn bị đứng dậy để nhường lại vị trí.
Cố Hoài Nam ngăn anh lại, "Đừng! Ừ. . . . . . Anh dạy em chứ? Chẳng qua là em rất đần, nên anh phải chỉ dạy cho em mấy lần." Sau đó chỉ chỉ đùi anh.
Mặt Diệp Tích Thượng không chút thay đổi liếc nhìn cô, Cố Hoài Nam tăng thêm can đảm ngồi trên đùi anh, cầm con chuột, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trái tim “bịch, bịch” nhảy lên.
Diệp Tích Thượng trầm ngâm một lúc mới đem bàn tay đặt lên tay đang nắm chuột của cô. Cố Hoài Nam căn bản không có ý định chú ý thủ pháp và thao tác làm mẫu của anh, chờ anh làm mẫu đến lần thứ N, cô vừa vào sân liền bị KO, anh không nói hai lời một lần rồi lại một lần lặp lại làm mẫu.
Không biết lần đầu tiên ngủm là khi nào, thời điểm Cố Hoài Nam cảm thấy sự kiên nhẫn của anh đã bị mình chà đạp đến mức nổi giận, cô lựa chọn ra tay trước để chiếm được lợi thế, thời khắc Diệp Tích Thượng mới vừa vươn người tới, cô bỗng xoay người lại ôm cổ anh.
"Đừng nóng giận nữa."
Diệp Tích Thượng vốn là muốn sờ con chuột, hai tay bỗng cứng đờ giữa khoảng không. Cố Hoài Nam không dám nhìn anh, "Không phải anh nói là tin tưởng em sao? Tin tưởng em, anh trả lại vẻ mặt cũ cho em xem? Cả đêm đều không để ý tới em? Một câu cũng không nói với em là sao?"
Diệp Tích Thượng kéo thân thể của cô lùi ra, ánh mắt sâu kín nhìn cô, thấy Cố Hoài Nam hô hấp khó khăn, anh cũng không nói chuyện. Đáy mắt anh cháy lên một đốm lửa, tầm mắt liếc nhìn khuôn mặt cô rất nhanh lướt đến xương quai xanh trắng nõn lộ dưới cổ áo, sau đó rơi đến cúc áo đã từng bị Trần Nam Thừa cởi ra, lửa bỗng chốc bùng lên càng mãnh liệt.
Trong lúc Cố Hoài Nam nghĩ rằng anh sẽ động thủ với cô thì điện thoại của anh bỗng dưng đổ chuông.
Diệp Tích Thượng quay đầu liếc mắt nhìn, ôm Cố Hoài Nam xuống, cầm điện thoại lên, đứng dậy bước ra ngoài ban công nghe máy.
"Anh! Anh đã ngủ chưa vậy?" Thanh âm vui vẻ của Diệp Tiểu An trong ban đêm lại cực kỳ thanh thúy, giống như một dòng suối mát dịu làm tan đi phiền não trong lòng Diệp Tích Thượng.
Khóe miệng anh bất giác cong lên, "Chưa." Diệp Tích Thượng cẩn thận lắng nghe thanh âm tiếng bên kia truyền tới, "Bên bờ biển?"
"Ừ! Em đang bắt con cua nhỏ!" Diệp Tiểu An đang nói thì ngón tay liền bị con cua cắp, hít hít ngụm khí, sau đó nói cới Diệp Tích Thượng những chuyện lý thú gần đây gặp phải. Anh lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại mấy tiếng, ngay cả ánh mắt cũng dịu dàng.
"Em mua cho anh con cá nhỏ, để cầu duyên, nhưng mà phải buộc vào sợi dây đeo trên cổ mới linh, em gửi về cho anh được chứ? Em mua hai cái, một cho anh, một cho cha."
"Chuyện này mà em cũng tin?"
"Tin một lần cũng không mất một miếng thịt, anh cũng tin tưởng vào Đảng, nhưng mà Đảng cũng không cấp cho anh một cô dâu nhé!" Diệp Tiểu An cầm điện thoại di động, lưng vác con cua trong cái lồng bằng tre, Ngội xổm ở nơi đó "bao vây" một con cua nhỏ chơi không chán. "Anh không muốn em gửi về sao? Vậy thì mau tìm chị dâu cho em."
Chân mày Diệp Tích Thượng giãn ra, nhàn nhạt cười. "Em muốn chị dâu như thế nào?"
"Tối thiểu phải thụ được cái người nghiêm túc cứng nhắc như anh, không lãng mạn không tình cảm, động một tí là phạt đứng hoặc giam lại, khẳng định là không có cô gái nào dám gả cho anh." Diệp Tiểu An vẻ mặt nghiêm chỉnh. "Anh không thể quản cô gái của anh giống như em được, vậy anh thật sự không muốn ai sao?"
"Diệp Tiểu An." Lông mày Diệp Tích Thượng vừa mới giản ra lại lần nữa nhíu lại, anh vừa gọi tên của cô, Diệp Tiểu An lập tức cười xấu xa.
"Cũng sẽ không á..., anh đừng lo lắng, anh có ưu điểm lớn đó là biết chăm sóc người khác, anh, tin tưởng em, lực sát thương này không thể coi thường."
"Anh đương nhiên biết, lúc trước không phải Giang Thiệu cũng thu phục em như vậy sao?"
Nghe thấy tên Giang Thiệu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Tiểu An biểu tình vui vẻ thoáng chốc biến mất. "Anh ta vẫn còn thường xuyên tìm anh? là không phải còn thường đi tìm ngươi? Nịnh bợ anh?"
"Không phải là muốn dựa