Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327623

Bình chọn: 9.5.00/10/762 lượt.

iến lá cây đều là thịt trong người ông.

Cố Hoài Nam nhìn lá cây trong tay một chút, như không có chuyện gì xảy ra ném qua một bên, tiếp tục bứt những lá cây khác, sau đó dọn dẹp lá khô rơi trên mặt đất đem lá cây vừa "Bỏ mình" vứt vào trong thùng rác.

Diệp Cẩm Niên đau lòng lắc đầu than thở, hết lần này tới lần khác còn nói không được, Diệp Tích Thượng không nhịn được cười, lại không tốt cười ra tiếng, đến mức vai run, vỗ vỗ ông. "Con mua thêm hai bồn cho cha."

Diệp Cẩm Niên trầm ngâm, dằn diệt khói."Nếu không thì. . . . . ."

Diệp Tích Thượng giương mắt. "Cái gì?"

"Gọi Giang Thiệu đến đây?"

". . . . . ."

*

Diệp Tích Thượng không dám đem chuyện đã sớm kết hôn nói cho Diệp Tiểu An, vài ngày sau Cố Hoài Nam rốt cục không nhịn được. "Anh định lúc nào nói cho em gái anh biết em ấy có một chị dâu mà không phải anh trai có một bạn gái!"

Những lời này đã là uy hiếp, mà không phải chất vấn, nhưng Diệp Tích hãy còn không dám đem sự thật nói cho Diệp Tiểu An.

Đêm hôm đó, anh tan việc trở lại, trong nhà không có một bóng người, anh cho là Cố Hoài Nam đi chơi rồi, nhưng đến rất trễ cũng không trông thấy cô trở lại, điện thoại cũng trong trạng thái tắt điện thoại, Diệp Tích Thượng làm bữa cơm tối, nằm trên ghế sa lon xem ti vi, càng xem càng cảm thấy chuyện kỳ quái.

Lại gọi điện thoại di động của cô lần nữa, không ai nhận, hỏi Diệp Cẩm Niên, nói không có ở đó, gọi điện thoại cho mọi người, đều nói không biết cô ở nơi nào.

Đang chuẩn bị đi ra cửa tìm cô, bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa, đáng tiếc người ngoài cửa cũng không phải là Cố Hoài Nam, mà là Giang Thiệu.

Giang Thiệu thấy anh mở khóa cửa trong nháy mắt đã một cước đá vào trên ván cửa, lực đạo to lớn để cho Diệp Tích không đứng vững, lui về phía sau mấy bước đụng vào tường phía sau.

Còn không có kịp phản ứng đã bị cánh tay Giang Thiệu dùng tốc độ cực nhanh bóp ở cổ họng: "Thật CMN không đủ anh em! Tiểu An trở lại rồi có phải không? Cô ấy ở nơi nào!"

Diệp Tích Thượng vùng mấy cái, cương quyết không có tránh khỏi anh, nhưng thấy ánh mắt Giang Thiệu hưng phấn tỏa sáng. "Ai nói cho cậu biết em ấy trở lại?"

"Được rồi, có người đã bán anh, chớ chống chế! Mau nhận tội, thẳng thắn được khoan hồng!" Thấy cãi lại cứng rắn không thừa nhận, Giang Thiệu tức muốn chết, quả đấm cũng nắm đến rung rắc rắc.

Trong lòng Diệp Tích Thượng lộp bộp, Giang Thiệu nhìn vẻ mặt này cười âm hiểm. "Còn không biết sao, lúc này đến phiên vợ của anh chạy."

Giang Thiệu không có nói láo, Diệp Tích Thượng chạy đến phòng giữ quần áo vừa nhìn, y phục thế nhưng ít đi không ít, ngay cả va ly hành lý cũng không trông thấy, xoay người lại trừng anh. "Nam Nam liên lạc với cậu? Cô ấy ở nơi nào?"

Giang Thiệu hừ cười, cởi áo khoác, kéo cổ áo. "Hoặc là trao đổi tình báo, hoặc là đánh một trận, xem ai đỡ không được trước, anh chọn một à, nếu không đợi đến khi giống tôi một mình trông phòng chịu đựng mấy năm, anh cảm thấy thế nào? Bất quá tôi có thể nói cho anh biết, Cố Hoài Nam thật không nói giỡn, nếu cô ấy đi, không có ba năm năm năm, anh đừng nghĩ tìm được cô ấy."

. . . . . .

Thép luyện trăm năm cuối cùng hóa thành mềm, cuối cùng Diệp Tích Thượng cảm nhận được tâm tình ban đầu của Giang Thiệu.

. . . . . .

. . . . . .

Mấy ngày sau, núi Thanh Phong.

Núi Thanh Phong, có một phần ba khu vực hạn chế cấm vận, chỉ vẻn vẹn du khách du ngoạn các nơi, còn dư lại hai phần ba cũng không có khai phá, chỗ phụ cận bộ đội thường xuyên đem đội ngũ kéo tới nơi này huấn luyện sinh tồn.

Diệp Tích Thượng ít lần tới nơi này.

Mà mùa này, hiển nhiên không phải là thời tiết tốt để du ngoạn.

Cố Hoài Nam đeo ba lô, mặc quần áo xung phong đang chiến đấu hăng hái ở giữa sườn núi, chỉ bất quá không phải là lên núi, mà là xuống núi. Vốn chuẩn bị một hơi bò lên đỉnh núi, đáng tiếc công tác chuẩn bị chưa đầy đủ, đau chân, không thể làm gì khác hơn là khập khễnh đi trở về.

Cho dù là mùa đông, vận động kịch liệt như vậy cũng làm cho Cố Hoài Nam mồ hôi đầm đìa, cô tìm khối đá lớn ngồi lên nghỉ ngơi, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu cảnh sắc ban ngày còn lượn lờ dưới chân mây mù, bỗng nhiên ghen tỵ với Diệp Tích Thượng.

Anh nhảy dù ở độ cao quan sát cảnh sắc còn mê người hơn.

Cô đứng lên, chân sau nhảy đến chỗ cáp treo ngắm xuống phía dưới, đang chuẩn bị thở một hơi thật dài thống khoái la một tiếng, bỗng nhiên bị đôi cánh tay phía sau đem cô ôm chặt lấy. Cố Hoài Nam bị làm cho sợ đến thét chói tai, còn tưởng rằng đụng phải người xấu.

"Là anh! Nam Nam!" Diệp Tích Thượng quay mặt của cô, muốn cô nhìn thẳng mình.

Cố Hoài Nam thấy rõ mặt của anh, tức giận đánh anh. "Anh muốn chết à? Dọa em sợ như vậy! !"

"Em mới không muốn sống!" Diệp Tích Thượng nghiến răng. "Đây là lần thứ hai em rời nhà đi ra ngoài! Nếu có lần thứ ba anh không nhìn thấy thì cắt đứt chân của em!"

"Nhà?" Cố Hoài Nam lạnh lùng hừ. "Đó là nhà em sao? Ngay cả danh phận anh cũng không chịu cho em!"

"Làm sao chưa cho em! Giấy hôn thú cũng cầm hơn năm năm rồi!"

"Có ích lợi gì?" Cố Hoài Nam đẩy anh ra, "Là em nhận không ra người hay là quan hệ của chúng


XtGem Forum catalog