goan ngoãn nằm nghỉ ngơi vài ngày, chờ quan sát thêm mới có thể xuống giường đi lại".
" Vậy sao?" cô thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiện lên vẻ cảm kích:" Cám ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện"
" Không cần cám ơn, anh cần phải làm như vậy". Anh vỗ vỗ đầu cô, đối cới sự xa lạ của cô mà không ngừng khổ sở.
" Dù sao tôi cũng vô cùng biết ơn anh đã cứu con tôi ". Nhũng lời này là thật lòng, cô thật sự sợ sẽ mất đi đứa bé này.
" Là con của chúng ta". Anh đặc biệt nhấn mạnh từ" chúng ta"
Nghe anh cố ý nhắc nhở, cô vô cùng chấn động
" Làm phiền anh gọi điện cho Sùng Ngạn giúp tôi, cậu ấy sẽ đến chăm sóc tôi". Để tránh anh có ý kiến đối với sự tồn tại của đứa bé, cô giả vờ không nghe thấy lời anh nói:" Ngại quá, để anh cực khổ như vậy, anh về nghỉ ngơi trước đi"
" Anh sẽ không đi". Đinh Tử Hạo dịu dàng nói:" Anh sẽ ở lại chăm sóc em".
" Anh..........". Sự dịu dàng của anh khiến cô kinh hãi( kinh ngạc+ sợ hãi)
Anh muốn ở lại làm gì? Sẽ không phải muốn cô đem bỏ đứa bé chứ?
Nhưng nếu như vậy, tại sao anh lại đưa cô đến bệnh viện?
Chăc chắn do anh không thể đứng nhìn cô té ở trong nhà, nếu như cô xảy ra chuyện, anh sẽ không biết trả lời như thế nào với ba mẹ cả........
Trong tích tắc, cô đã nghĩ ra vấn đề
" Ưm, chuyện này...............". Cô đã quyết định cùng anh vạch rõ phân cách:" Sùng Ngạn cùng tôi sẽ chăm sóc đứa bé, anh không cần phải lo chuyện đứa bé, tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh".
" Cái gì mà không quấy rầy anh nữa?" đối với giải thích của cô anh vừa bực mình vừa buồn cười
" là vậy..............tôi sẽ phụ trách đứa bé, tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho anh, cho nên xin anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi và đứa bé, nói như vậy anh đã hiểu chưa?". Cô một hơi đem mọi chuyện nói rõ cho anh.
" Tất nhiên.............". Cô dường như nghĩ ra việc gì đó bắt đầu nói tiếp:" Chuyện về đứa bé tôi sẽ không nói cho ba mẹ biết, bọ họ chỉ biết rằng đó là con của tôi cùng Sùng Ngạn. Tôi biết rõ anh muốn làm đứa con hiếu thảo, luôn giữ hình tượng này thật khổ cực.....................vậy nên tôi sẽ không phá hư hình tượng con ngoan của anh trong lòng ba mẹ, anh yên tâm".
" Cám ơn em đã thay anh suy nghĩ". Anh nhàn nhạt nói:" Nhưng mà anh không muốn con mình nhận người khác làm ba"
" Anh muốn gì?". Cô không khỏi hoảng hốt
" Anh nói rồi, anh sẽ không để em lấy người khác".
" Làm sao anh có thể................." cô nhịn không được muốn ngồi dậy cùng anh nói chuyện nhưng lai bị anh đè xuống lại
" Chính anh không quan tâm tôi, lại không muốn người khác quan tâm tôi, như vậy là sao? Tôi tuyệt đối không để anh can thiệp vào quyết định của tôi".
"Ai nói anh không nhớ em hả". Anh dịu dàng nở nụ cười vén tóc cho cô: " Cả đời này em chỉ có thể lấy anh, không được lấy người khác".
Anh muốn cô lấy anh sao?
Lỗ tai cô ong ong như có hàng ngàn con ông đang bay quanh, cô không thể nào tin được những lời mới vừa nghe
Tại sao?
Trước đây anh nhất quyết cự tuyệt cô, tại sao bây giờ lại thay đổi chủ ý rồi?
" Anh vì đứa bé chứ gì?" Cô đột nhiên nghĩ đến lí do này
Dù gì đi nữa anh cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, chuyện cùng với cô lên giường chỉ là nhất thời xúc động, nhưng khi có đứa bé lại là một chuyện khác
Mới lúc nãy cô nghe anh nói rõ ràng, anh không muốn con mình gọi người khác là ba
Nếu như vậy......
Cô có phúc trong hoạ sao, cái gọi là mẹ nhờ con, như vậy cô có thể ở bên cạnh anh sao?
Mặc dù c ô rất muốn ở bên anh, nhưng nghĩ đến nguyên nhân cô được ở cạnh, lòng cô lại cảm thấy chua xót
" Anh không Cần phải miễn cưỡng mình như vậy". Cô quay đầu đi, giọng nói vô cùng buồn bã: " hơn nữa tôi cũng khong muốn sống chung với người ghét mình'
Lúc trước anh coi cô là thứ đồ phiền toái, muốn nhanh chóng vứt cô đi, giờ lại muộn lượm về, nhưng cô vẫn vậy vẫn chỉ là món đồ bỏ đi, dù sao cô vốn là một cô công chúa được mọi người nâng niu, cô không Cần phải Hạ thấp chính mình, sống hèn mọn như vậy
Cô không cần, cho dù cô vẫn yêu anh vô cùng và vô cùng muốn được ở bên cạnh anh
"Anh không hề miễn cưỡng mình, càng không chán ghét em". Đinh Tử Hạo nhẹ nhàng thở dài :" Nếu như anh nói anh thích em, liệu em có tin anh không?"
Cô chớp mắt cặp mắt trừng trừng nhìn anh
"Em nhất định không tin". Anh cười khổ:" Thử tin anh một lần được không em, tin những gì anh nói đều là sự thật".
" Để cho tôi..." Cô sờ soạn khắp nơi nhất định cô phải ngồi dậy
" Bác sĩ nói em không được ngồi dậy". Anh không cho cô ngồi
"Tôi mặc kệ, anh để cho tôi....." Cô sờ soạn cuối cùng cũng tìm thấy cái nút, giơ tay ấn sau đó kê gối lên
"Em thật không nghe lời, như vậy sao được ?" Anh trước giờ đều thua cô, chỉ có thể đứng một bên làm nhảm
"Dù sao cũng vậy, chứ lúc ăn cơm làm sao?" Cô hung hăng nói
" được rồi, được rồi, luôn luôn có nhiều lí do". Anh giơ tay đầu hàng
"Anh nói tiếp đi" cô nhắc nhở anh
"Nói cái gì?" Anh giả Bộ quên, muốn chọc cô
"Anh....." Cô la lên:"Vừa rồi anh gạt tôi đúng không? Trí nhớ kém đừng học người ta nói láo, đến chuyện mình vừa nói láo cũng quên"
"Anh không có nói láo, những gì anh nói đều là sự thật"