XtGem Forum catalog
Câu Chuyện Về Đại Lê

Câu Chuyện Về Đại Lê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324500

Bình chọn: 7.00/10/450 lượt.

n độn.

“Sao anh không ăn trước?”

Anh ăn xong lát bánh mì, giọng nói rốt cục rõ ràng, “Phải cùng nhau ăn.”

Trong lòng cô ngọt ngào, trên mặt vô thức mỉm cười đáng yêu, vô cùng xinh đẹp, rực rỡ như là đi ra từ niềm hạnh phúc. Trong thời gian ăn sáng, Tiêu Hữu Thành vậy mà cũng ngớ ngẩn nhiều lần.

Ăn xong, đem chén đĩa rửa sạch sẽ, Đại Lê thấy phòng bếp vẫn dùng được, đề nghị trưa nay nấu ăn trong nhà, vừa vặn ngày hôm đó Tiêu Hữu Thành không có việc gì, vì thế cùng nhau đi mua đồ ăn.

Đậu xe ở bên ngoài chợ bán thức ăn, hai người tay trong tay đi dạo bên trong, tuy rằng Đại Lê sẽ nấu ăn, ở Vienna cũng tự mình mua đồ ăn, nhưng chưa từng đi chợ ở trong nước, Tiêu Hữu Thành đương nhiên chưa từng đi qua, cái gì cũng thấy mới mẻ. Những người nông dân bán đồ ăn còn cảm thấy mới mẻ hơn, làm sao được gặp một cặp đôi xinh đẹp sáng sủa như vậy? So với kim đồng ngọc nữ trên báo chí còn đẹp hơn.

Nhưng phiền phức liên tục xảy ra, tiền sử dụng ở nơi này đều là tiền xu, Tiêu Hữu Thành nào có tiền lẻ như vậy? Mua mấy cọng hành cũng chỉ có thể đưa ra tờ tiền có giá trị lớn, người nông dân bán hành một ngày cũng không kiếm được nhiều như vậy, đi đâu để thối tiền lẻ cho anh chứ? Một chuyến đi như vậy, không mua được bao nhiêu thứ, tiêu xài ngược lại không ít, hễ là hai người vào xem cửa hàng nào, chủ của nhưng nơi đó đều mặt mày hớn hở.

Đại Lê muốn làm gà xào măng, mua một con gà còn sống, về nhà hai người không biết làm sao, Đại Lê lấy ra một con dao từ phòng bếp đưa cho Tiêu Hữu Thành, ý tứ là việc này phải do người đàn ông làm, bản thân cô đứng xa xa nhìn. Tiêu Hữu Thành bất chấp khó khăn đi bắt con gà trong cái lồng ra, do con gà kia giãy dụa thật sự quá lợi hại, cuối cùng anh tuột tay, con gà chạy thoát ra ngoài, ở trong sân “Ác, ác, ác” tán loạn, lông gà bay đầy trời. Đại Lê vội vàng chạy vào nhà đóng cửa, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Tiêu Hữu Thành sốt ruột, lấy súng ra, kỹ thuật bắn súng của thiếu soái đương nhiên hơn người, con gà đã chết cũng không có gì đau đớn, nhưng mà dùng súng giết gà, e rằng thiếu soái là người đầu tiên, Đại Lê cười đến nổi thắt lưng không dậy nổi, đau sốc hông mấy lần.

Anh không nấu cơm, ngay cả trợ thủ cũng không có tư cách, nhưng vẫn ở lại trong phòng bếp, lúc thì đưa cho cô cái chén, lúc thì giúp cô mở bình dấm, thời gian còn lại chỉ đứng nhìn cô, nhìn thấy thân ảnh bận rộn của Đại Lê, dáng vẻ chăm chú làm việc của cô lại đẹp như thế này.

Cuộc sống hằng ngày của cặp vợ chồng bình thường nhất, ở cùng cô, cũng có thể khiến người ta say mê.

Gà xào măng cuối cùng không thực hiện được, ma bà đậu hủ, măng xào, ngư hương nhục ti, đều là những món ăn bình thường. Vốn chỉ cần Đại Lê đích thân nấu, như thế nào Tiêu Hữu Thành cũng đều thấy ngon miệng, huống chi quả thật rất ngon, một vài món ăn như vậy nào ngờ hai người đều ăn sạch sẽ. Đại Lê không thích rửa chén, công việc hiển nhiên thuộc về thiếu soái, đeo một cái tạp dề màu trắng, để Đại Lê cười hì hì đứng phía sau Tiêu Hữu Thành, đặt cằm trên vai anh, vừa giám sát vừa khẽ hát.

Thời tiết nóng khác thường, sau trận mưa vào buổi chiều, gần tối không khí càng cảm thấy oi bức gay gắt, Tiêu Hữu Thành lái xe chở Đại Lê đến mái che ngoài trời của một khách sạn xa hoa ăn kem, chỉ cần một ly xài chung một cái muỗng.

Trong lúc vành tai tóc mai chạm vào nhau, chợt nghe một tiếng gọi trong trẻo ở phía sau: “Anh!”

Đại Lê cùng với Tiêu Hữu Thành quay đầu lại, nhìn thấy bên mép sân thượng đi tới vài thiếu niên nam nữ, đều mặc đồng phục học sinh một màu, chỉ có một cô gái mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, đường viền ren trắng, tóc uốn quăn xinh đẹp, thông minh thanh lịch, chạy đến phía sau Tiêu Hữu Thành, hai tay vòng quanh cổ anh, nói: “Anh! Vài ngày không gặp anh rồi!” Khi nói chuyện, ánh mắt trộm nhìn Đại Lê.

Gặp nhau thế này, Tiêu Hữu Thành không thể không giới thiệu hai người với nhau, rốt cuộc đây là lần đầu tiên Đại Lê gặp “em chồng”, nhưng trong trường hợp vội vàng như vậy, Tiêu Hữu Thành sợ cô sẽ không được tự nhiên, thấy cô chào hỏi thoải mái thanh thản, anh cũng an tâm.

Tiêu Hữu Tình trái lại nhìn chằm chằm vào Đại Lê, đột nhiên nói: “Thì ra chị chính là Juliet của anh trai!”

Lúc ấy Tiêu Hữu Thành vừa uống xong một ngụm cà phê, anh bị sặc nước, ho khan dữ dội, Đại Lê nhẹ nhàng xoa lưng giúp anh. Khi hô hấp trở lại bình thường, Tiêu Hữu Thành chau mày, trách em gái, “Nói lộn xộn gì đó?”

Tiêu Hữu Tình có chút sợ lại có chút không phục, “Em khen ngợi anh chị mà! Tình yêu của Romeo và Juliet làm cho người ta cảm động nhất!” Bởi vì gần đây cô bé đọc Shakespeare, rất mê câu chuyện này, cho rằng khi nói đến chuyện tình yêu, lấy ra làm ví dụ đó là lời khen ngợi tốt nhất.

Tiêu Hữu Thành vẫn nghiêm mặt, Tiêu Hữu Tình bĩu môi, muốn nói anh mê tín, nhưng cuối cùng có phần sợ anh trai, không dám mở miệng. Lại nghe Đại Lê cười nói: “Tóc của Juliet có lẽ không cắt ngắn như tóc của chị nhỉ?” Ba người cùng cười lên.

Tiêu Hữu Thành hỏi em gái tại sao lại đến đây, Tiêu Hữu Tình nhìn về phía mấy người bạn học nói: “Mấy người bạn ở nhóm văn học của em không