ớm Đêm đích thực. Còn anh, chẳng là gì cả, chỉ là một kẻ đào ngũ hèn nhát.
Anh mua vô số căn nhà ở khắp nơi trên thế giới, chỉ là muốn tìm một gia đình. Nhưng, nhà chỉ là nhà, có nhiều bao nhiêu cũng không phải là gia đình.
Nghĩ tới Cận Phi Vũ, nghĩ tới Lạc Diệp, Khô Nguyệt bất giác khẽ ngâm nga bài hát “Butterfly Kisses” đã nghe cả trăm lần.
Anh bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình đã tới Nguyệt Thành. Có lẽ, anh có thể làm được việc gì đó cho nơi này, cho một số người nào đó, bằng một cách thực sự chính xác. Có những hối tiếc, đối với anh, sẽ không bao giờ còn bù đắp được, nhưng đối với người khác, có lẽ vẫn còn khả năng cứu vãn. Nếu là như vậy, tại sao anh không thực hiện?
Sớm tinh mơ, bầu trời chớm hửng. Khô Nguyệt âm thầm rời khỏi Nguyệt Thành. Anh phải lấy một thứ đã gửi gắm ở một nơi khác, một thứ từng bị anh coi là sỉ nhục, không đủ sức để mang nó trên lưng.
Bên ngoài Nguyệt Thành, đất bụi bốc lên cuồn cuộn.
Dưới bầu trời phủ kín mây dày vần vũ, mấy chục vật thể bay kiểu như chiến đấu cơ, hình dạng kỳ quái, trang bị tân tiến, đang ngạo nghễ bay lượn.
Mặc đứng trong khoang máy bay rộng lớn, nhìn xuống thành phố giống như một bức ảnh cũ kĩ dưới chân, mặt không chút cảm xúc.
– Cô Mặc, có lẽ đã đến lúc cô giúp chúng tôi phá giải kết giới của nơi này rồi nhỉ? -Gã đàn ông râu quai nón trong phòng thí nghiệm lúc này đã cởi bỏ bộ vest, thay bằng bộ trang phục xanh đen, hào hứng thúc giục.
Mặc không nói gì, vẫn bất động trong tư thế cũ.
– Chúng ta đã có thoả thuận! Chắc không phải cô định đổi ý đấy chứ? – Gã râu quai nón mặt biến sắc – Cô Mặc, nếu làm như vậy, hậu quả rất nghiêm trọng!
– Câm họng! – Mặc lạnh lùng nói – Tôi tự biết cân nhắc, không cần ông phải dạy.
Đám máy bay đen đặc âm thầm dừng dưới tầng mây, giống như một con đại bàng đang giương cánh, sẵn sàng lao về phía con mồi.
Trong Nguyệt Thành, một bầu tĩnh mịch. Cận Phi Vũ và Lạc Diệp dựa vào lưng ghế sô pha trong quán bar Butterfly Kisses, đang ngủ ngon lành, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp tỉnh dậy.
Trên mặt bàn phía trước họ, là tờ giấy trắng tinh nhưng chứa đựng cả một thế giới. Trong loa vẫn là giọng nam ấm áp, lặp lại một khúc “Butterfly Kisses”, hết lần này đến lần khác.
Trên chiếc giường Khô Nguyệt từng nằm ngủ, trống trơn. Trên bệ cửa sổ, những chiếc bình nhỏ màu xanh lam đã mở nắp xếp sát nhau. Trong những chiếc bình, đã từng chứa loại khói mê hiệu quả cực cao đối với yêu quái. Lượng thuốc mà anh tung ra, đủ để khiến toàn bộ Nguyệt Thành ngủ say sưa cho tới tận thời khắc mặt trời lặn hôm nay…
Hãy ngủ đi một giấc! Sau khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.
Tôi đứng trên ngọn núi bên ngoài Nguyệt Thành, nhìn về cái thành phố yêu quái được kết giới bảo vệ một cách hoàn hảo. Bên ngoài thành phố, mấy chục cỗ máy bay xâm phạm bất hợp pháp với hình thù quái dị đang nằm ngổn ngang hỗn loạn.
Cảnh sát, quân đội, nhân viên nghiên cứu khoa học, dày đặc khắp bốn xung quanh, tất cả đều như sắp sửa xung trận. Bọn họ không hiểu nổi tại sao những chiếc máy bay này có thể tránh được hệ thống ra đa nhạy bén, âm thầm xâm phạm vào vùng đất này. Xâm phạm bất hợp pháp là một vụ việc tày trời vô cùng nguy hiểm.
Tuy nhiên, trước khi loại ra đa không bị yêu khí làm nhiễu sóng được phát minh, e rằng họ vẫn còn gặp phải sự cố tương tự nhiều lần nữa.
Tôi tàng hình, bước lên phía trước. Gã béo và gã gầy dai như đỉa đói đòi tới tận đây, đến bây giờ vẫn chưa hiểu nổi tại sao tôi vừa đọc được một mẩu tin vào sáng hôm nay, lại lập tức cưỡi mây ngàn dặm tìm tới thành phố biên viễn dường như bị người đời quên lãng này.
Kỳ thực, tôi vẫn luôn chờ Khô Nguyệt quay lại. Hũ rượu kia, tôi vẫn luôn giữ cho anh. Thế nhưng, khi anh tới tìm tôi để lấy lại đôi cánh của mình, tôi đã loáng thoáng đoán ra, hai chúng tôi sẽ không còn cơ hội cùng say nữa.
Năm trăm năm trước, sau khi chúng tôi kết bạn với nhau, anh đã tháo bỏ đôi cánh của mình, giao cho tôi cất giữ. Anh nói, anh không xứng đáng làm một Bướm Đêm. Cho nên, anh không cần đôi cánh. Tôi chỉ hy vọng anh bình an trở lại, cùng tôi uống một trận thâu đêm.
Sáng sớm hôm nay, tôi vừa ăn sáng vừa đọc báo theo thói quen, có một mẫu tin đã thu hút sự chú ý của tôi: “Thành phố nhỏ vùng biên giới bất ngờ phát hiện những vật thể bay lạ, vùng đất hoang vu trong một đêm đột nhiên xuất hiện một lượng mưa bươm bướm, đây quả thực là một hiện tượng vô cùng hiếm thấy. Hiện nay, những nhân viên có liên quan đã lũ lượt tìm tới thành phố này. Các nhà sinh vật học và chuyên gia khí tượng cho rằng, không loại trừ khả năng thời tiết biến đổi thất thường đẫn đến hiện tượng bươm bướm di cư.”
Đặt tờ báo xuống, tôi lập tức lao tới Nguyệt Thành. Nhìn những con bướm xanh đen đang bay rập rờn gần những chiếc máy bay, phỏng đoán của tôi đã được chứng thực.
Những con bướm màu xanh đen này không phải là bướm thật. Từ hơi hướng của chúng, tôi rõ ràng ngửi thấy mùi của con người. Bọn chúng là những con người đã bị một sức mạnh nào đó biến thành bươm bướm.
Tôi bước tới trước khoang máy bay, nhìn vào bên trong, không một bóng người. Bản