u cho chúng nó để coi con này còn tiết trinh hay không?
Nếu nó còn tiết trinh thì thật là may mắn cho nhà mình lắm. Tui nói thật lấy vợ còn trinh tiết hên lắm đó! Ðấy Ông Cụ nhà này làm quan thăng chức rất nhanh là nhờ khi ấy tui còn tiết trinh. Ngay trong đêm tân hôn ông ấy cảm động khi thấy tiết trinh của tui thấm trên chiếc vải trắng trải trên nệm đó.
Do đó ngày nay tui muốn coi con bé này còn trinh tiết hay không? Nếu nó còn tiết trinh thì mình phải quý hóa nó nâng đỡ cha nó nữa.
U Già thấy Cụ Bà trịnh trọng việc tiết trinh nên U Già cũng hưởng ứng theo lời Cụ Bà:
- Dạ bẩm lạy Cụ Lớn theo con thì cô này còn trinh tiết vì cô ấy e lệ lắm chẳng biết chi là chuyện vợ chồng. Khi cậu Bẩy ào vào thì cô ấy sợ quá khóc òa lên...
Cụ Bà lên giọng đạo đức thương xót Duyên:
- Chà tội nghiệp chưa!... như thế nhất định con nhỏ này còn trinh tiết rồi... Thật là hên cho thằng Bẩy, tội nghiệp cho con nhỏ quá chừng...
U Già xin phép đi xuống phòng cậu Bẩy để khám phá màng trinh tiết của Duyên. Trong khi ấy Duyên đau đớn ngồi khóc một mình. Đây là người thứ hai cùng nàng chung chăn chung gối. Người trước là Quan Huyện anh ruột cậu Bẩy và người thứ hai là cậu Bẩy. Hai người có hai thái cực khác nhau xa, Quan Huyện thì chiều chuộng nàng, biết xót xa thương tiếc trinh nữ, Quan Huyện lại nhỏ bé gượng nhẹ cho nàng.
U Già xuống chỗ cậu Chó ở thấy Duyên đang ngồi khóc mà trên chiếu còn lại nhiều dấu máu. U Già mừng rỡ cho rằng Duyên bị thất trinh với cậu Bẩy nên máu tiết trinh đã đổ ra, chớ U Già không ngờ rằng Duyên vì không chịu đựng sức mạnh và to bự của cậu Chó mà thành ra như thế. U Già bèn chạy lên báo tin cho Cụ Bà biết là Duyên còn trinh tiết, máu trinh còn vương trên chiếu và vải trắng. Hiện Duyên đang ngồi khóc có lẽ vì đau đớn hay vì uất hận?
Cụ Bà nghe U Già nói lại càng thương Duyên. Cụ Bà bảo U Già:
- U gọi con vợ thằng Bẩy lên đây, tui an ủi nó vài lời.
U Già vội trở lại căn phòng của cậu Chó giữa lúc cậu Chó mệt đã nằm ngủ thiếp đi, còn Duyên đã đứng dậy, đang muốn thay chiếu và vải trắng đệm nhưng không dám đánh thức cậu Chó. Cậu Chó nằm trên giường phủ trên mình một chiếc chăn đơn để che lấp chỗ cậu Bẩy luôn luôn để trần. Thật ra từ lúc vào phòng cậu Bẩy, Duyên chưa được trông rõ mặt cậu Bẩy nên nàng không ngờ cậu Bẩy có dáng điệu như chó. Nếu Duyên được nhìn thấy cậu Bẩy bò dưới đất bằng hai tay và hai chân và cậu tru lên, có lẽ nàng chẳng bao giờ chịu chấp nhận sự ái ân với cậu Chó. Nhưng khi nàng vào với cậu Chó từ ngoài chan hòa ánh sáng vô trong buồng tối, nàng như quáng gà không trông thấy chi hết. Mà ngay khi ấy cậu Chó thấy người đẹp vào, cậu đã điên cuồng lên, kéo luôn Duyên vào trận ân ái điên cuồng.
U Già thấy Duyên loay hoay tìm chiếu để thay chiếc chiếu và tấm vải trắng bẩn. U bèn đằng hắng lên tiếng cho Duyên quay ra. Lúc ấy U Già mới vẫy Duyên ra.
Duyên tưởng chuyện chi, nàng lật đật mở cửa đi ra, cậu Bẩy nghe tiếng động bèn mở mắt, thấy Duyên đi ra cậu lại nhắm mắt ngủ. Đã hơn tuần lễ nay cậu Bẩy phải chịu cảnh thiếu người chăn gối nên lần này khi gặp Duyên, cậu làm quá sức, mệt mỏi, cậu ngủ thiếp đi để lấy sức.
Duyên ra cửa gặp U Già mới khẽ nói với Duyên:
- Mợ Bẩy lên Cụ Bà đòi...
Duyên cau mày hỏi:
- Có việc chi đó U Già?
U Già đắp:
- Cụ Bà có vẻ thương mợ lắm đó. Lên Cụ Bà chắc Cụ Bà sẽ ban cho mợ điều chi. Có chi mợ Bẩy nhớ tui với nghen. Mợ Bẩy?
- Dạ!
Duyên đi theo U Già lên phòng của Cụ Bà. Vừa thấy Duyên Cụ Bà đã đon đả gọi:
- Vô đây con Bẩy!
Duyên rón rén đi vô. Nàng không ngờ, bây giờ nàng lại có tên là mợ Bẩy nghĩa là vợ của cậu Bẩy, con dâu Quan Thượng Thơ Nhất Phẩm Triều Đình còn gì hân hạnh cho bằng. Cụ Bà cũng thấy thương cô Duyên hơn nên Cụ Bà đợi Cụ Ông về giới thiệu nàng dâu mới, Cụ Ông thấy Duyên xinh đẹp mà bị thằng con trai tuy là người nhưng giống chó như hệt nên cụ có ý trách Cụ Bà. Cụ Bà bèn đem chuyện ngày xưa khi Cụ Ông còn làm Tổng Đốc An Tịnh, Cụ Ông mê một cô đào hát Ả Đào...
Cụ Bà nhận được một bức thư nặc danh, cho Cụ Bà hay Cụ Ông đang mê say một cô đào hát nên Cụ Bà tức tốc từ Huế ra Nghệ An để bắt ghen với Cụ Ông...
Cụ Lớn đang ngồi uống nước ngay tư dinh. Sau bữa cơm tối. Cụ Ông đang chờ nàng Dung đến. Tối nào cũng như thế, vào khoảng 9 giờ tối là nàng Dung vào dinh với Cụ Lớn nhưng hôm sau nàng Dung bị se mình lại nữa nàng có kinh nên nàng định ở nhà đêm nay. Cụ Ông đã cho người ra rước nàng Dung một lần rồi và nàng Dung xin được ở nhà đêm nay nhưng Cụ Lớn không chịu. Nếu nàng se mình thì vào để Cụ Lớn chăm sóc cho. Ở nhà riêng, nàng Dung là một ca sỹ danh tiếng xinh đẹp biết bao nhiêu chàng trai mê say nàng. Nàng ở nhà riêng là Cụ Lớn thấy thắc mắc, ghen tức nên dù đau nàng cũng vào dinh với Cụ Lớn.
Cụ Lớn cho người đem xe song mã ra rước nàng Dung lần nữa!
Giữa lúc Cụ Lớn đang chờ người yêu thì ngoài dinh, có tiếng người lào xào Cụ Lớn không biết là chuyện chi. Bỗng cụ tái mặt vì cụ nghe rõ tiếng đàn bà nói tiếng Huế đang hỏi người lính lệ:
- Cụ Lớn mi có nhà không?
Cụ Lớn cau mặt không hiểu người đà