muốn làm Bà Huyện à! Anh sẽ giúp đỡ cho
thầy em làm Chánh Tổng, rồi anh cho tiền cho bạc. Đời em sẽ sung sướng chớ không
cực nhọc như thế này đâu. Em là nàng tiên, em đẹp lắm. Thật phí của Trời nếu em
lấy một thằng nhà quê nào đó...
Duyên vùng ra nhưng không thoát khỏi
cánh tay vạm vỡ, chắc nịch của Quan Huyện. Ông kéo đầu Duyên lại gần và đặt ngay
chiếc hôn vào miệng Duyên. Nàng ấm ớ lạ lùng vì lưỡi của ông thoa lấy lưỡi nàng,
bàn tay của Quan Huyện đã du lịch trong lằn áo của Duyên nhột nhạt khó chịu mà
nàng không làm sao nói được.
Mãi cho đến lúc Quan Huyện chận nàng xuống
ông không còn hôn miệng nàng nữa, ông hôn lia lịa trên cổ, trên mặt nàng. Chiếc
chăn chiên lùng bùng làm cho Duyên thoát được bàn tay của Quan Huyện. Duyên vội
lùi ra xa và quấn chặt chiếc chăn vào người.
Quan Huyện có vẻ mệt nên
ông ngồi dậy thở. Ông để mặc cho Duyên nằm cuộn tròn chiếc chăn chiên, ông chuẩn
bị chu đáo hơn. Ông đã dứt chiếc giải rút trên quần ông rồi. Chiếc quần ngủ có
thề tụt xuống dễ dàng nếu ông muốn nhứt là khi ông đã thoát y được Duyên.
Quan Huyện lại kéo Duyên lại phía ông:
- Duyên chóng ngoan rồi
anh yêu, anh cho tiền, cho bạc, giúp đỡ cho thầy mau thăng quan tiến chức, gia
đình em sẽ giàu có thần thế...
Duyên cũng thấy sung sướng qua giấc mơ mà
Quan Huyện vừa vạch cho nàng.
Duyên vẫn lo ngại.
- Con sợ lắm,
con không biết gì hết! Sợ chửa làng bắt vạ thì con tự tử mất.
Quan Huyện
cam kết:
- Em chửa thì anh lấy em. Con em là con anh, cháu nội của Quan
Thượng Thơ nhất phẩm triều đình.
Nói đến đây Quan Huyện không còn kềm
giữ được thú tánh của ông nữa, ông nhào đến giật chiếc chăn chiên ra Duyên cuống
lẹ nhưng không kịp, Quan Huyện đã ném chiếc chăn chiên xuống đất và ông vồ lên
giằng núc áo của Duyên làm Duyên hở cả nữa thân trên. Duyên hốt hoảng kéo tà áo
lại cố che đôi nhủ hoa. Chiếc yếm còn dính đeo trên cổ Duyên cũng đã bị Quan
Huyện giật ra rồi. Nàng hốt hoảng lạy.
- Con lạy Quan Lớn, xin Quan Lớn
tha cho con... con sợ lắm Quan Lớn ơi!..
Quan Huyện vẫn trơ tráo.
- Việc gì mà em sợ, tôi yêu em thương em mà! Đời em rồi cũng phải lấy
chồng và em cũng phải biết tới chuyện này, thà rằng em để cho tôi thương yêu còn
hơn đứa khác...
Quan Huyện ào vô đè lên Duyên, chận lấy hai tay Duyên
còn một tay Quan Huyện kéo tuột chiếc quần của nàng xuống. Duyên vội co chân lên
chống đỡ thì chiếc quần lại tuộc hẳn ra ngoài, Quan Huyện thích thú co chân đạp
chiếc quần xuống dưới đất.
Thế là xong một đời trinh nữ...
Quan
Huyện hùng hục ôm ghì lấy Duyên. Nàng cau mày, tái sám không còn biết thích thú
là gì nữa. Chiếc drap trắng nhuộm màu hồng trinh nữ. Nhìn chiếc drap Quan Huyện
thấy thương Duyên hơn. Ông cúi xuống hôn Duyên rồi lấy chiếc quần của nàng phủ
lên nữa thân Duyên.
Duyên ứa nước mắt. Nàng mặc vội quần áo vào trong
khi Quan Huyện vào trong buồng lấy ra chiếc drap mới thay chiếc drap dính máu
tiết trinh của Duyên. Ông định giữ chiếc drap này để làm kỷ niệm.
Duyên
nức nở khóc. Quan Huyện nằm xuống bên Duyên an ủi nàng nhưng chỉ một lát sau,
ông thấm mệt ngủ bên cạnh Duyên.
Duyên thao thức quay mặt vào để cố dỗ
giấc ngủ của mình. Nàng thiếp đi thì rồi nàng lại giật mình vì thân hình Quan
Huyện lại đè mình Duyên. Lần này Duyên chịu đựng nhưng nàng vẫn không thấy lạc
thú ái ân. Thân mình nàng như nổi gai nhơ nhớp.
Sau những phút ái ân,
Quan Huyện thấy Trời đã gần sáng. Ông hôn Duyên và nói:
- Gần sáng rồi,
em nằm đây hỉ, anh vô nằm.
Nàng khẽ gật đầu. Quan Huyện vào giường đặt
trong buồng riêng nằm ngủ. Trời lạnh, ông kéo chiếc chăn bông đắp và ngủ ngay
được.
Sáng hôm sau Duyên dậy thật sớm. Nàng bần thần vừa khó chịu, vừa
lo. Nàng không hiểu cái kết quả này sẽ đi đến đâu. Cả ngày hôm ấy cả ông Huyện
lẫn Duyên chờ bà Huyện về bà không về. Nhờ đầy tớ đông nên ban ngày Duyên yên
thân. Ông Huyện chỉ hôn nàng khi vắng người nhưng sau đó ông lại làm vẻ đạo mạo
của vị Phụ Mẫu của dân.
Đêm thứ hai, Duyên đã quen với đêm đầu nên nàng
đã cảm thấy khoái lạc của ái ân. Nàng chấp nhận sự giao hoan với Quan Huyện bằng
sự rên siết, bằng cử chỉ thoải mái. Quan Huyện đã dạy cho nàng cách chiều chồng
khi ân ái.
Có lẽ vì giòng máu 35, vì của mới và cũng vì Duyên rất xinh
đẹp, chắc nịch nên Quan Huyện tiếc của Trời cố gắng hết sức mình trong đêm thứ
hai cùng Duyên ân ái. Sáng hôm sau, mãi 9 giờ Quan Huyện mới ra công đường thì đã thấy
Duyên đang nói chuyện với thầy Lý, thân phụ của Duyên. Quan Huyện sợ Duyên nói
cho cha nàng biết câu chuyện hai đêm qua nên ông gọi thầy Lý.
Quan Huyện
bảo vời thầy Lý:
- Nhà tôi chưa về nên cô Duyên chưa lên trên Cụ Lớn nhà
tôi được. Nóng ruột quá. Ừ mà con gái thầy Lý ngoan lắm có lẽ cậu Bẩy bằng lòng
đó...
Thầy Lý gãi tai lễ phép đáp:
- Dạ bẩm Quan Lớn, cháu Duyên
có hiếu lắm chẳng bao giờ nó dám cải lời con hết! Bẩm Quan Lớn trăm sự chi cha
con tui đều trông nhờ Quan Lớn hết!
Quan Huyện lên giọng đạo đức nói:
- Ừ tôi thấy thầy Lý là người trung hậu nên tôi cũng quý. Rồi đây, tôi
sẽ nân
