Nguy hiểm?
Tân Hùng chưa kịp hỏi đã nghe một tiếng “Ầm” thật lớn, chiếc xe kéo nằm ở phía sau vài bước bị người nào đó đánh tan nát thành từng mảnh. Tân Hùng hoảng sợ há hốc miệng, chợt cảm thấy cánh tay của mình bị ai đó kéo mạnh, sau đó cả người bay thẳng vào bên trong màn sương mù dày đặc như cưỡi mây lướt gió, lại nghe thấy giọng của con rể yêu dấu vang lên bên tai: “Đi vào trước!”
Hai chân ông bất giác chạm xuống mặt đất, nhào về phía trước mấy bước theo quán tính, đến lúc đứng vững vàng, ngoái đầu lại nhìn thì chỉ thấy ngoài màn sương mù dày đặc, mờ mịt thì không thấy một bóng người!
Tên đại sư vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, nhìn chiếc xe kéo tan tành xác pháo khẽ nói: “Đúng là bản lĩnh cao cường…”
Trên chiếc xe kéo có đặt phép thuật của Hồ tộc, nước lửa không thể xâm phạm, đao thương cũng chẳng chém tới, trên đời này người có thể cắt qua chiếc xe này, rồi đập nó tan tành xác pháo như vậy chỉ có bộ tộc Chiến quỷ.
Sau đó, bên cạnh chợt có tiếng ngựa hí vang, một con ngựa uy phong lẫm liệt, cả người đỏ rực như lửa ngự gió phóng tới, đánh thẳng về phía mấy con chim thiên đường đang vỗ cánh tán loạn kia, những tia sáng màu đỏ rực rỡ phát sáng lan ra đến tận chân trời, có lẽ là không thể quay về ngay được.
Tên đại sư cười khổ hỏi: “Ngươi biết ta nhất định sẽ tới nên canh ở ngoài hoàng lăng đợi ta?”
Không có người trả lời câu hỏi của y, cây roi dài màu đen múa lượn trong màn sương mù dày đặc lại phủ đầy tuyết trắng phóng tới trước mặt mà không hề nhìn thấy bóng dáng người nào. Tên đại sư nhắm mắt lại, bàn tay giấu trong ống tay áo dài, ngã phịch xuống ngồi xếp bằng trên mặt đất, một quầng sáng vàng bao bọc quanh người y, cây roi dài cũng quấn lấy thân thể y, nhưng kéo không nhúc nhích, nhấc cũng không lên, chỉ có thể quấn chặt từng vòng trói kín từ đầu đến chân.
Sắc mặt tên đại sư tái nhợt, miễn cưỡng cười nói: “Tướng quân, ta có lòng tốt đưa cha vợ của ngươi tới đây, còn đưa vào hoàng lăng nữa.”
Rõ ràng là ta có ý tốt đưa con tin về mà.
Vẫn không hề có câu trả lời như trước, cây roi dài tiếp tục siết chặt hơn nữa, chặt đến nỗi ngay cả đá tảng cũng có thể bị bóp nát.
Vẻ mặt tên đại sư dỏm hơi đau khổ.
Y ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt thâm sâu của tên chiến quỷ đối diện, hình như nói một câu gì đó, ngay sau đó, quầng sáng vàng bao trùm khắp người y mở tung ra, cây roi dài rung lên, cả người y giống như miếng đậu hũ, bị xoắn lại vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rơi ào ào trong đống tuyết, khắp nơi là máu tươi tràn ngập.
Một lúc lâu sau, Lục Thiên Kiều đi từ trong rừng ra, đến gần thi thể không còn hình hài nguyên vẹn kia, ngồi xuống nhìn ra ngoài một hồi, bỗng nghiêng đầu nhìn về phía Vân Vụ trận lắng tai nghe một hồi, rồi kiên quyết đứng dậy, biến vào trận thế trong nháy mắt.
Lúc đó, Tân Hùng đang bị vây khốn trong Vân Vụ trận, luống cuống tay chân, chửi ầm lên, vốn mang theo niềm vui chan chứa đến thăm con gái cưng và con rể quý, bây giờ chẳng gặp được đứa nào lại còn bị vây trong cái chốn tối tăm, ma quỷ này chịu đói, chịu rét.
Ông gào lên: “Tên nhóc con thối tha kia, ta biết ngay ngươi không phải là thứ tốt lành gì rồi mà! Dùng chim thiên đường kéo xe là loại người khốn nạn nhất!”
Đang lúc chửi mắng vô cùng hăng say, chợt thấy cánh tay bị ai đó giữ chặt, Tân Hùng thét lên một tiếng muốn bể cổ họng, chỉ thấy cả người bắt đầu bay bổng trên mây, tuyết trắng và sương mù đập thẳng vào mặt, phía trước chỉ thấy cảnh tượng mờ mịt. Nhưng chỉ trong chốc lát, phía trước trở nên hết sức rõ ràng, một con đường rộng thênh thang phủ đầy tuyết trắng xuất hiện ngay trước mắt.
“Đi thẳng về phía trước.”
Người kéo ông đi nhỏ giọng dặn dò, giọng nói kia nghe thế nào cũng giống hệt giọng con rể yêu dấu của ông.
Tân Hùng vui mừng như điên xoay người lại nhưng thấy bên cạnh trống trơn, chỉ có những bông tuyết bay bay xoay tròn trong gió, giọng nói giống hệt con rể ông đã biến mất.
Đêm dài mênh mông, tuyết càng rơi xuống càng lớn, nhanh chóng vùi lấp thi thể tan nát của tên đại sư dỏm. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chợt có tiếng bước chân nho nhỏ vang lên trên tuyết, hai bóng người đen thui chạy thẳng về phía thi thể của tên đại sư. Lúc nhìn thấy thi thể nát bấy, thê thảm không còn hình dạng, xung quanh máu tươi văng tung tóe đầy đất, ai cũng khiếp sợ, không dám ngồi xuống khám nghiệm thử nữa, một người trong số họ nói: “Đại sư, tên đó đi rồi.”
Một lát sau, một giọng nói lỗ mãng khẽ vang lên, có phần hơi rụt rè : “… Đi thật rồi sao?”
Hai người gật đầu thật mạnh.
Thi thể bị vùi lấp trong đống tuyết bỗng nhiên khẽ động đậy, sau đó chỉ nghe một tiếng “rắc”, sau đó tảng đá lớn bị đánh tan nát thành mảnh vụn, bên dưới tảng đá là cái hang do tên đại sư dỏm đào, y đang ngồi trong hang thở ngắn than dài: “Suýt chút nữa thì chết thật rồi … May mắn là hồ ly biết đào hang…”
Thực vui mừng vì y là hồ ly, không phải thỏ trắng hay sói xám, nếu không thì hôm nay cái mạng nhỏ của y chắc chắn tiêu tùng ở đây.
“Lệ Triều Ương còn bị ngài phong ấn, ngài còn sợ gì tên tướng quân kia chứ? Hắn vẫn chưa thành Chiến quỷ hoàn mỹ