ra rồii lên tiếng:
- Còn muốn ngắm sao nữa hả, về nhanh lên.
Như những con rô bốt, tụi nó lập tức hoạt động, đến nỗi lập trình không dám ngoảnh mặt lại đến nửa giây, tụi con gái bước theo sau, đường về kí túc xá, ánh trăng rải vàng, mùi hương hoa sữa đầu mùa ngào ngạt, tuy nó không nồng nàn như mùa thu Hà Nội, nhưng vẫn có chút gì đó rất riêng của đất Sài Thành. Bước chân thong thả, không vội vã, không ồn ào, Hàn Tuyết cũng ở lại kí túc, dù sao lúc này học viện cũng đóng cổng, nhỏ cũng muốn biết cuộc sống về đêm trong cái học viện này thế nào.
Chia tay tụi con trai tại ngã ba kí túc xá, mười một đứa con gái đi về phòng. Trừ Hàn Tuyết ra thì vẻ mặt ai cũng vô cùng thoải mái. Đôi mắt nâu đậm sau ba giây đã thu gọn hình ảnh của cả căn phòng. Trang trí đơn giản nhưng rất tinh tế, đúng là con mắt của những người làm nghệ thuật. Cát Anh lấy từ trong balo ra một hộp nhỏ, đưa cho Hàn Tuyết rồi khẽ cười:
- Giữ lời hứa với cậu nhé, từ hôm nay, cậu chính thức là thành viên cảu lớp Toán.
Đón lấy chiếc hộp từ trong tay nhỏ, Hàn Tuyết mở ra, và lập tức đôi mắt nheo lại, là một viên đá rubi nhỏ màu trắng chứ không phải là một cái lắc tay giống của Cát anh. Như hiểu được ý của nhỏ, Cát Anh mỉm cười:
- Cái này do chính tay tụi con trai chạm đấy, cậu có thể gắn vào bất cứ nơi nào mà cậu thích, miễn đừng để nó rơi rớt là được.
Trong phút giây Hàn Tuyết thấy lòng mình se lại, điều đặc biệt chính là chỗ này, nó không phải được mua từ một cửa hàng nào đó mà lại do tự tay các học viên nam trong lớp thiết kế. Nhỏ lại liếc qua cả căn phòng một lần nữa, lần này lâu hơn một chút, Cát Anh chớp nhẹ mi mắt rồi bước về giường của mình. Nhỏ nằm xuống và chìm dần vào giấc ngủ
Phòng bên cạnh....
Mười sáu đứa con gái của lớp Anh đang ở trong tình trạng có thể thức trắng, có vài đứa vẫn chưa tin nổi vào mắt mình, tiên nữ hạ phàm sao? đúng là không chỉ tụi con trai mà ngay cả những đứa con gái của lớp Anh cũng quên đi việc Hàn Tuyết là học viên lớp Toán mà ngây dại. Anh Thư trằn trọc hết quay vào trong lại trở ra ngoài, Bảo ngọc nằm ngay bên cạnh cũng chẳng khác nhỏ là mấy.
- Sao lại có thể như vậy chứ? rõ ràng là mày nói nó chuyển tới từ đầu tuần mà.
Anh thư ngồi hẳn dậy, miệng lầu bầu bực tức, Bảo Ngọc khẽ cựa mình, nhỏ day day trên trán:
- Làm sao tao biết được, với lại con nhỏ đâu có ở lại kí túc.
- Mày nói gì cơ, không ở lại kí túc, tại sao ban giám hiệu lại có thể làm như thế.
Thư mở tròn hai mắt, đăm đăm nhìn Ngọc xét nét, có chút bực mình, Ngọc dằn giọng mạnh hơn:
- Mày cứ làm như tao là thánh ấy.
Lại chìm trong im lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Trong góc phòng, trúc Ly cũng đang bần thần không ngủ được.....thay đổi rồi sao?
Sáng thứ hai, một buổi sớm mùa thu trong lành, ngọn cỏ ban mai hắt lên từng giọt sương lóng lánh, thật yên bình. Nhưng đâu đó trong học viện Angle mọi chuyện lại khác hẳn.
Hôm qua các học viên lớp Toán không về nhà, nên sáng nay đi học sớm. Nhưng có lẽ, đi học sớm chính là điều quan trọng cần nói đến. Ba mươi mốt đứa bước lên hành lang tầng đã nhìn thấy mấu chốt vấn đề. Mỗi bước đi là một lẵng hoa đặt sẵn, một cách thể hiện tình cảm chân thành của các học viên trong học viện. Angle tuy không phải là một trường công, nhưng nó là một trường học có chất lượng, trí thức luôn đi liền với nhận thức, cách thể hiện không quá lố, họ gào thét tên thần tượng trong thâm tâm , nhưng lại sợ đối đầu với lớp 11 Anh chuẩn mực.
Mùi hương ngào ngạt từ những cánh hoa tỏa ra tạo nên một không gian dễ chịu. Nhưng cái dễ chịu luôn bắt nguồn cho cái khó chịu. lại một lần nữa hai lớp đối đầu gặp nhau. Sẽ cho qua sau vài câu đá xéo, nhưng hôm nay oan trái thay cái dãy hoa ấy lại kết thúc tại chân cửa của lớp toán, một sự thật hiển nhiên.....Anh thư sẽ khùng lên ngay bây giờ.
- Bữa nay hoa rải đến tận chân cơ đấy, chắc mấy người tốn khá nhiều tiền để mua chúng nhỉ. Lố bịch thật.
Dù biết nguồn gốc của những lẵng hoa đó, nhưng Anh Thư vẫn cố vớt vát chút tự trọng cuối cùng của một tân hoa khôi thanh lịch. Ngọc Vi liếc nhanh nhỏ một cái, rồi cười trong vô thức:
- Tôi nghĩ có người đố kị nên mới đâm ra ăn nói như vậy.
- Đố kị ư, ha ha, nói rằng bắc thang lên tới trời còn dễ nghe hơn là học viên lớp Anh đố kị.
Anh thư hạ giọng, liếng thoắn xem xét tình hình, nụ cười cứng đơ trong chôc lát khi nhìn thấy Hàn Tuyết phía sau.
- Là cô bạn này sao, tôi tưởng các cậu sẽ cho cô ta lên làm nữ hoàng luôn chứ.
Hàn Tuyết thoáng cau mày lại, khuôn mặt tuyệt mĩ biến sắc dần, nhưng vẫn im lặng theo dõi mọi chuyện, thú vị thật, hai cái lớp này là oan gia sao? đôi khi cuộc sống học đường cũng có khá nhiều cái hay ho đấy chứ.
- Là ai không quan trọng, nói tóm lại là cậu nên ăn nói cho cẩn thận nếu không cái danh hiệu hoa khôi hoa khiếc gì ấy biến dạng đừng trách.
Ngọc Vi cười cười, nhìn thẳng vào mắt Thư gằn giọng, chỉ đúng hai giây sau, sắc mặt Thư thay đổi, bàn tay siết chặt vào nhau, nhỏ đang muốn nhảy lên sồng sộc, túm cổ mà cho Vi một trận tơi bời.
- Cậu đang dọa tôi sao? Nực cười.
- Tôi có dọa hay không, chính c