Teya Salat
Cảnh Sát Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325044

Bình chọn: 9.5.00/10/504 lượt.

của tôi, đáy lòng đang đóng băng kia lòng đột nhiên lại rung động dữ dội. Mỗi một dây thần kinh trong thân thể của tôi đều đang kêu gào, rằng tôi rất cần cô ấy, tôi yêu cô ấy, thật sự muốn hung hăng khảm cô vào sâu trong thân thể của mình.

Có như vậy, cô cũng sẽ không thích người khác, cũng sẽ không ngả đầu vào trong ngực của người khác.

Tôi buộc chặt hai cánh tay, đang muốn ôm lấy cô, thì lại bị Hạ Nghênh Xuân lại kéo tôi lại, nói đối với người thanh niên kia: "Quý Quân, đây là người anh em Hoắc Sở Kiệt của tôi, cậu cứ gọi anh Hoắc là được."

Cô ấy vừa nghe được câu kia, lập tức buông tay ra, sau đó kéo cậu ta đến trước mặt tôi, dương dương tự đắc, hả hê nói: "Hoắc Sở Kiệt, đây là bạn trai của em, đẹp trai chứ!"

Cậu thanh niên tên là Quý Quân đó bất mãn nheo mắt nhìn cô, nhưng trong mắt lại là sủng ái mà tôi vô cùng thuộc.

Tôi quay đầu, không muốn chứng kiến màn chói mắt này: "Tìm Thần Thần đi."

Nói xong tôi không lưu luyến chút nào, lấy điện thoại di động ra bấm số của Tống Thần, lại nghe được người ở đầu dây bên kia thận trọng gọi một tiếng: "Anh."

Tống Thần đứng ở sau lưng tôi cách đó không xa, khiếp sợ nhìn tôi chằm chằm, nhưng ánh mắt bay tới trên người Hạ Sơn Chi thì lại nhanh chóng rũ xuống.

Thì ra là Tống Thần biết, bọn họ cũng đều biết, chỉ gạt một mình tôi mà thôi.

Sự thật có thể bi thương thêm chút nữa được không, tôi không khỏi cười tự giễu: Hoắc Sở Kiệt, mày tâm tâm niệm niệm đợi đến ngày cô ấy trưởng thành để tỏ tình, tâm tâm niệm niệm cô ấy nhiều năm như vậy, nhưng thật không ngờ, cô ấy lại đi yêu người khác.

Hoắc Sở Kiệt, quả thật mày rất thất bại!

Bữa cơm này, cô ấy vẫn cùng Quý Quân ở bên cạnh liếc mắt đưa tình’, thậm chí muốn đút cho cậu ta ăn nữa.

Khi cô ấy bĩu môi tiến tới bên cạnh cậu ta, sự mong đợi trong ánh mắt của cô ấy rốt cuộc liền khiến cho tôi giận dữ.

Nện quả đấm thật mạnh lên trên mặt bàn, làm cho mấy người ngồi ở đó đều kinh ngạc đến ngây người.

Một lát sau, cô ấy lại còn khoa trương ôm ngực, nhạo báng mà nói: "Chú Hoắc à, gần đây thận hỏa quá vượng rồi chăng?"

Cô ấy chau mày lại, mang theo ý vị giễu cợt, biểu tình thế này thoạt nhìn vẫn quen thuộc nhất.

Tôi hận không thể tiến lên túm lấy cô ấy, mang cô ấy rời khỏi lồng ngực của cái cậu Quý Quân đó.

"Bạn học Hạ Sơn Chi, cậu có thể văn minh một chút được không?"

Quý Quân bất mãn nhìn cô ấy nói, mà cô ấy thì lại gật đầu như giã tỏi, vội vàng kéo tay cậu ta lấy lòng: "Không có lần sau đâu, hì hì."

Mặt Quý Quân vẫn đen lại, nên cô ấy liền nằm ở trên vai cậu ta, lắc lắc cánh tay của cậu ta mà nói: "Em sai rồi vẫn không được sao, đừng giận nữa..., cười một cái, không phải dáng vẻ lúc cười của anh vẫn dễ nhìn nhất sao."

Quý Quân tức giận gõ gõ lên trên trán của cô ấy nói: "Thật không làm cho người ta tĩnh tâm chút nào."

Mà cô ấy lại giống như trẻ con nũng nịu dán lên trên người của cậu ta nói: "Cho nên mới cần người nào đó lo cho em chứ sao."

Hai người mặt đối mặt, mắt đối mắt, cái loại trao đổi đó, mười phần đâm vào lòng người .

Tống Thần cùng với Hạ Nghênh Xuân đều quay sang nhìn tôi, có phải đang muốn an ủi hay không?

Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đối với người nào mềm mại dịu dàng như vậy, mà trước mắt cô ấy, hình như người kia đã trở nên quen thuộc vô cùng.

Không hề để tâm, để xuống tư thái đi lấy lòng người khác.

Một Hạ Sơn Chi, mười tám năm nay, tôi luôn chỉ thấy hoành hành ngang ngược, nhưng vẫn được tôi một mực dung túng cưng chiều.

Nhưng, hiện tại cô ấy không cần tôi nữa rồi, trong mắt, trong lòng của cô ấy, chỉ nhìn thấy hình bóng của người khác.

Sao mà bi ai.

Cơn giận của tôi chợt biến mất trong nháy mắt, chỉ còn cảm thấy bi ai.

Một mình đi tới cuối hành lang, cầm lấy cái túi bị nắm chặt đến mức nhăn nhúm, bên trong lẳng lặng chứa một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn mộc mạc này đã ngốn hết một tháng tiền lương của tôi, không có bất kỳ trang trí cầu kì nào, khó trách cô ấy lại không thích.

Mãnh liệt nâng cánh tay lên, hướng ngoài cửa sổ vung tới.

"Nghe thấu lời của tôi rồi hả ?"

Giọng nói cứng rắn của Hạ Xuân Xuân vang vọng đến, tôi không muốn phản ứng đến cậu ta chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tôi nói này người anh em, cậu cũng đừng quá để ý, đó chỉ là một cuộc yêu mà thôi. Cậu cũng biết tình yêu thời đại học là không đáng tin nhất, nói không chừng không quá mấy ngày, bọn chúng liền chia tay. Đến lúc đó không phải cậu sẽ có cơ hội sao?"

Tôi thật sự hoài nghi có kỹ năng lật ngược nói trái của Hạ Nghênh Xuân, mặt đỏ mặt trắng, quả nhiên là thành thạo.

Nhưng tôi lại nghe lọt mấy câu nói trước kia của cậu ta hơn.

Cho cô ấy một cơ hội, đi ra ngoài.

Vì thế tôi không chút do dự xoay người rời đi, để không phải nhìn thấy cảnh cô nói nói cười cười với nam sinh khác, dù là từng giây từng phút.

Tôi sợ mình sẽ không nhịn được mà giết chết người kia.

Về đến nhà, đối mặt với khoảng không gian đen kịt, hơi thở vắng lặng đập vào mặt.

Tôi từ từ thả tay ra, mồ hôi đã thấm ướt cả cái túi gấm.

Đúng, tôi không tài nào bỏ được, không thể nào vứt bỏ được.

Bởi vì tôi tin tưởng, cô ấy sẽ trở về. Bởi vì không