XtGem Forum catalog
Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327693

Bình chọn: 8.5.00/10/769 lượt.

, cháu xinh đẹp khiến người yêu thích, đó là chuyện tốt. Hồi đó lúc

chưa quen, cháu chạy đến đây ứng tuyển, dì không nói nhiều liền mướn

cháu, bỏ mặc tủ tiền cho cháu trông coi, dì rất là tin tưởng cháu, cháu

giúp dì đi mà? Đừng để xảy ra chuyện nữa, dì đã sáu mươi tuổi rồi, bị

giày vò sẽ không thể nào trở dậy nổi!”

Bà chủ không phải là

không hối hận đã thu nhận một người đẹp như vậy vào sòng bài. Dư Y làm

việc ở đây cũng có điều lợi, cái lợi rõ ràng nhất là Khỉ còi khách sáo

với bà rất nhiều, thu “phí dịch vụ” cũng không tham lam vồ vập như trước nữa. Nhưng chuyện phiền toái cũng không ít, bộ dáng xinh đẹp dễ dàng bị trêu hoa ghẹo nguyệt, lúc ban đầu, ngay cả con rể của bà cứ ba ngày hai bữa chạy tới đây, nếu không phải Khỉ còi tỏ rõ thái độ, làm sao còn có

bình yên. Mà bây giờ bà cũng không dám đuổi việc Dư Y, ngộ nhỡ khiến cho Khỉ còi không vui thì sòng bài của bà làm sao còn có thể làm ăn được.

Bà chủ nói hết tình hết

lý, rốt cuộc thuyết phục được Dư Y mang cơm đến trong lúc Khỉ còi không rảnh, mỗi ngày chạy hai chuyến, chuyện của sòng bài cũng không cần cô

lo, nhận hai phần tiền lương, nhưng Dư Y lại không thấy thoải mái.

Cô chú ý nếm thử đồ ăn

mình làm, nhưng không cảm thấy được tài nấu nướng của mình có gì đặc

biệt. Sau đó cô còn làm những món đặc sản của Lư Xuyên mà mình không

quen làm, bọn họ cũng không có ý kiến, xem ra không phải là vì yêu thích món ăn của quê hương cô.

Cô quan sát mỗi ngày,

thấy được nơi này quả thật theo như lời Trang Hữu Bách, không hoan

nghênh người xa lạ. Mấy ngày liên tục đều không có người lạ ra vào. Có

một lần gặp đàn em của Khỉ còi, vâng lệnh đến tặng quà. Người đó đã bị

ngăn ở ngoài cửa, còn vì cùng cảnh ngộ mà thông cảm nói với Dư Y: “Bọn

họ cũng không cho cô đi vào sao? Chậc, kiêu căng thật, ghê gớm thật!”

Dư Y không biết làm sao,

chỉ có thể mỗi ngày làm xong đồ ăn thì nhắm thời gian đưa tới, may là

bọn họ cũng không nhắc lại yêu cầu kia, cũng không cần cô đi vào, toàn

bộ giao dịch đều hoàn tất ngay tại cửa.

Ngay từ đầu, Dư Y theo

thói quen mà ngẩng đầu liếc nhìn tầng ba một cái, đúng lúc đụng phải ánh mắt của Nguỵ Tông Thao. Vào buổi trưa mùa đông, mặt trời đã lên cao,

một cây cổ thụ lớn đứng lặng dưới ánh mặt trời, Nguỵ Tông Thao dựa vào

lan can của ban công lộ thiên, ánh nắng vàng rực rỡ trên đỉnh đầu làm

cho người ta loá mắt, cách xa như vậy mà anh ta vẫn có vẻ vô cùng cao

lớn như trước, toàn thân toả ra khí thế bức người, một bên mặt sáng chói ánh mặt trời, một bên mặt tàn nhẫn lạnh lùng.

Dư Y thu hồi ánh mắt,

trước mắt có điểm đen mơ hồ. Sau khi cơn lóa mắt ngắn ngủi qua đi, cô

mới hít sâu một hơi. Từ đó về sau, cô không còn nhìn về hướng đó nữa,

cũng không biết có phải là ảo giác hay không, mỗi lần đem cơm đến cô đều cảm thấy phía trên đầu có ánh mắt nhìn cô chằm chằm.

Và không chỉ có một đôi mắt.

Người đàn ông đeo kính nói: “Cô đầu bếp nhỏ đi rồi.”

Người đàn ông lùn liếc nhìn cửa sổ phía trên: “Tổng giám đốc Nguỵ còn đang nhìn!”

Dư Y trở lại sòng bài, dì Chu và vợ chồng Ngô Phỉ đang ngồi nói chuyện phiếm với nhau.

Bên trong sòng bài đã

thay đổi một đống bàn ghế mới, vết sâu trên vách tường cũng đã được sửa

chữa lại. Bà chủ bớt đau lòng, phấn chấn trở lại, muốn mở cửa làm ăn,

ngày khai trương được quyết định một lần nữa là cuối tuần.

Bà chủ xốc lại tinh thần, đi pha trà, thấy Dư Y đã trở lại liền kêu cô vào bếp hấp mấy cái bánh

bao, Ngô Phỉ còn chưa có ăn cơm trưa.

Dư Y bưng bánh bao nóng hôi hổi đi ra, nghe dì Chu đang nói: “Có phải cháu đưa ít quá hay không, cho nên bọn họ không cần?”

Ngô Phỉ nói: “Cái này mà

còn ít hả? Một đống rượu, thuốc lá, còn phiếu mua sắm trị giá mười ngàn, cộng lại thì cũng mấy chục ngàn rồi, bọn họ còn không cần!”

Ngô Phỉ kinh doanh

khách sạn ba sao ở vùng lân cận Nho An Đường, khoảng thời gian trước

nghe nói hai cục cảnh sát phải mở tiệc, mà trùng hợp là vào mấy tháng

trước nhà khách được tu bổ lại, vì lễ tết nên tiến độ chậm một chút, đến bây giờ còn chưa xong, chỉ có thể chọn khách sạn để tổ chức. những

khách sạn có chi phí và cấp bậc rất xa hoa sang trọng thì không được

chọn. Vừa khéo là một người bạn học của dì Chu giữ chức cao ở trong cục, Ngô Phỉ liền nghĩ đến cô sẽ thông qua sự quen biết, ai ngờ đâu người

đàn ông kia dường như là một người thanh liêm. Dì Chu khó hiểu nói: “Ông ta tốt như vậy sao? Năm sáu năm trước, dì muốn giúp con dì điều chức,

không biết đã đưa ông ta bao nhiêu lợi, bây giờ sao lại có thể không

thèm tiền!”

Dư Y nghe xong hồi lâu,

chỉ ở bên cạnh châm trà cho bọn họ, thỉnh thoảng đi tính toán sổ sách,

nghĩ đến buổi tối phải đưa cơm đến ngôi nhà cổ thì không khỏi nhức đầu,

từ khi nào thì mình đã biến thành đầu bếp!

Trong ngôi nhà cổ, người

đàn ông theo dõi ở bên ngoài đã trở lại, nghe nói Nguỵ Tông Thao ở phòng tập thể dục, anh ta liền chờ ở trong phòng khách, nửa giờ sau mới thấy

Nguỵ Tông Thao xuống lầu.

Nguỵ Tông Thao ngồi xuống sô pha, vừa xốc áo lên để thay thuốc vừa hỏi: “Có chuyện à?”

Người đàn ông đeo mắt kính nói: “Vâng, hôm nay truyền