cười tựa như tia nắng
sớm mai, làm lu mờ cả ánh trăng. “Đây, một phần xúc xích cho anh. Tôi
còn mua cả coca nữa đó.”
“Chúng ta về đi thôi!” Anh đứng im, không chịu nhận phần thức ăn cô đưa.
“Tại sao?” Cô thất vọng cau mày. “ Không phải nói ở đây ngắm trăng sao?”
“ Tôi không có đáp ứng.”Giang Phong Duệ sưng mặt lên. “Thời gian bây giờ
cũng không còn sớm nữa, Nhược Du đã đáp ứng với tôi hôm nay về sớm một
chút, tôi không muốn lúc cô ấy về nhà mà không thấy người.” Dứt lời, anh không đợi cô phản ứng, xoay người rời đi.
Quan Ny Vi chăm chú
nhìn bóng lưng cô đơn của anh, kỳ lạ thay lại thấy tráitim mình trống
rỗng, vì không để cho người quan trọng nhất của anh cảm thấy tịch mịch,
cho nên anh mới muốn về nhà ngay, tâm tình đó có thể lý giải như vậy,
không phải sao?
Nhưng tại sao, cô lại cảm thấy có chút khó chịu? Cảm giác chua sót giống như trước khi ăn kem, đang phát tác trong lòng cô.
Cảm giác này thật đáng ghét.
Cô cau mày, yên lặng đi theo sau Giang Phong Duệ, ánh trăng kéo dài bóng
của cô và anh, đôi lúc sẽ có chút thay đổi, nhưng phần lớn thời gian đều là hai đường thẳng song song.
Cô không cam lòng, cố ý nhích người, khiến hai cái bóng có thể thân mật dây dưa.
Chợt, cô thấy xuất hiện thêm một cái bóng thứ ba, dùng tốc độ sét đánh không
kịp bưng tai mà xẹt qua,nhưng khi cô ngước mắt lên tìm kiếm thì không
thấy bóng dáng người kia đâu nữa.
Trong đầu cô chợt loé. Đã đoán
được cái bóng kia thuộc về người nào, thần sắc trầm xuống, vội vã đi về
phía Giang Phong Duệ, nắm bờ vai của anh.
“ Cô làm gì vậy?” Anh sửng sốt.
“Anh nghe đây, tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của tôi.” Cô nghiêm túc dặn dò. “Đặc biệt là vào buổi tối, nhất định phải để tôi theo sát anh.”
“Tại sao?”
“Bởi vì………Tôi là vệ sĩ của anh!” Cô cười đến ngọt ngào tươi sáng.
“ Thật không hiểu nổi anh ấy muốn gì ở cô ta chứ? Quả thật không hiểu nổi mà!”
Trong ánh đèn mờ ảo của vũ trường sau khi đã thấm mệt Đinh Nhược Du mới quay về chỗ ngồi tiếp tục oán trách.
“ Chưa đủ nữa?” Bạn cô cũng nghe đến phát chán. “Cả tối nay hầu như cậu toàn oán trách cô gái đó bộ cậu ghét cô ta đến vậy sao?”
Ghét, ghét, cực kỳ ghét!
Ghét nhất chính là dung mạo xinh đẹp không gì sánh được của cô ta, hơn nữa
vẻ đẹp đó còn pha chút quyến rũ của phụ nữ và chút mạnh mẽ của phái mạnh nữa chứ.
Thật sự chưa từng gặp qua người phụ nữ nào lại đặc biệt như thế không biết Duệ ca có đủ sức chống lại lực hấp dẫn của cô ta
không nữa?
Vừa nghĩ tới đây, Đinh Nhược Du lại vô cùng buồn bực. “ Mình về đây!”
“ Sớm vậy sao?” Cả đám kinh ngạc. “ Giớ mới mười giờ thời điểm chính thức náo nhiệt còn chưa bắt đầu mà!”
“ Mình đã đáp ứng với Duệ ca là hôm nay về nhà sớm một chút.” Đinh Nhược Du tìm lý do.
“ Thôi đi! Anh cậu lần nào chẳng nói như vậy, cậu nghe lời sao?Chẳng phải còn luôn chơi với bọn mình đến không còn sức mới chịu? Hơn nữa hôm nay
là sinh nhật Andy, mọi người nói phải cuồng hoan đến khi trời sáng.”
“ Không được, mình thật sự phải về rồi.” Đinh Nhược Du hiếm khi kiên trì
như thế. “ Mình đây tháng nào cũng ăn tiêu quá độ nếu không phải Duệ ca
chu cấp hôm nay mình căn bản không có tiền ra ngoài chơi cũng không mua
được quà tặng cho Andy.” Nói xong, cô quay sang phía anh chàng công tử
đang nằm lười biếng trên góc ghế sa lon. “Này mình có thể đi trước chứ?”
“ Cậu muốn trở về làm em gái ngoan, ai dám cản đâu?” Andy cười tà, thuận
tay ôm lấy eo thon của cô hôn một cái. “ Hôm nay tha cho cậu, về sau nhớ báo đáp mình đó.”
“Biết rồi!” Đinh Nhược Du khẽ liếc anh ta một
cái cười hì hì đẩy anh ta ra đưa tặng ví da hàng hiệu. “Vậy mình đi
trước, hôm nào gặp.”
“Bye~~”
Bước ra khỏi quán bar Đinh
Nhược Du vẫy một chiếc taxi trực tiếp về nhà, khi đến trước cửa cô cố ý
dừng lại hít một hơi thật sâu cho đầu óc thật tỉnh táo nhưng lại phát
hiện trên người toàn là mùi rượu cộng với mùi thuốc lá liền có chút
phiền não.
Duệ ca mà ngửi thấy nhất định là không vui cô làm thế nào che giấu đây? Xịt nước hoa được không nhỉ?
Đang do dự bỗng một chiếc xe màu đen như tên bắn lao qua ngõ tối thẳng tắp
hướng về phía cô. Cô tránh không kịp trơ mắt nhìn chiếc xe sắp đụng vào
mình.
“A____” Cô hoảng sợ hét chói tai, sợ tới mức dung hoa thất
sắc nghĩ lần này mình chết chắc rồi, may là đúng thời điểm ngàn cân treo sợi tóc bỗng có một đôi tay rắn chắc ôm lấy cô tránh qua một bên, cứu
cô thoát khỏi kiếp nạn trong nháy mắt.
Hai người lăn vài vòng
trên mặt đất cuối cùng cũng tránh được chiếc xe điên cuồng kia, tiếng
rít từ từ đi xa xung quanh khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, lúc này
Đinh Nhược Du vẫn chưa hoàn hồn vô lực nằm trong lồng ngực người vừa cứu mình không đứng lên nổi.
“ Tiểu thư, cô không sao chứ?” Người nọ hỏi, tiếng anh dễ nghe, trên người toả ra mùi nước hoa nhàn nhạt. “ Có
thể đứng dậy không?”
Là đàn ông.
Đinh Nhược Du vội vàng
giãy giụa đứng lên, không biết tại sao cô vừa nghe thấy thanh âm kia
liền có chút ngượng ngùng. “Đúng, đúng, không đứng lên được, tôi đè lên
anh sao?”
“Đau lắm phải không? Chẳng qua là ôm một người phụ nữ mềm mại