Insane
Cẩm Vân Che Mạch Thượng Sương

Cẩm Vân Che Mạch Thượng Sương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325745

Bình chọn: 8.00/10/574 lượt.

, từng chút từng chút một lạnh dần.

Hắn chí ở bốn phương, một lòng muốn dựng nên nghiệp lớn. Nếu như đây là mục đích của hắn, nàng liền giúp hắn đi

Chỉ vì hắn từng nói “Lam nhi, nàng là người hiểu ta nhất” .

Đúng vậy, nàng rất hiểu hắn. nhưng mà nàng vào cung sẽ không còn được gặp lại hắn.

Nàng tựa như một khúc gỗ trôi nổi trong nước lũ, màđộc dược kia cũng là hắn đưa cho nàng. Nàng vẫn nhớ rõ đêm đó hắn nắm tay nàng, lòng bàn tay ấm áp. . . . Thân mình nàng trong chốc lát lạnh lẽo, lại dần nóng lên. Nàng mơ hồ cảm thấy trước mắt có người, giãy dụa, nặng nề mở mắt, trước mắt tựa như hắn mà cũng không phải là hắn. Nàng mơ hồ cười, nàng phải lưu giữ lại hình ảnh đẹp nhất trong lòng hắn “Mưu Chi. . . ta. . . . ta rốt cuộc. . . cũng. . gặp được chàng” .

Giỏ hoa trong tay Nguyễn Vô Song rớt xuống nền đá trắng toát, Nếu không nhớ lầm mà nói thì Lĩnh Nam vương Bách Lý Hạo Vũ có tên tự là Mưu Chi.”

Trưa ngày hôm đó, thời tiết xanh trong, bọn thị nữ cuộn tất cả rèm trên hành lang lẫn trong điện. Không khí phảng phất hương hoa thanh nhã. Nàng tựa vào trên tháp nhìn về phía cảnh sắc ở phía xa.

Qua một lát mới có thị nữ đi lên bẩm báo “Nương nương, hoàng thượng tới” . Nàng giật mình giương mắt nhìn, quả nhiên nhìn thấy hắn một thân long bào đi tới.

Nàng không quay đầu, cứ thế bất động.

Hắn chầm chậm đi tới. Đợi nội thị đưa một cái giỏ, sau đó khoát tay áo nói “Đều lui ra đi” .

Hắn từ trong giỏ lấy ra một bát canh, sau đó ngồi xuống bên cạnh nàng. Cũng không nói nhiều, tự tau y múc một muỗm đua đến bên miệng nàng. Lông mi nàng run rẩy, bên trong bát là món điểm tâm rất quen thuộc táo đỏ long nhãn, người bình thường đều rất thích ăn. Nàng năm đó khi còn ở Thu Nguyệt Am, Tĩnh Thanh sư muội từng làm cho nàng ăn qua.

NgỮ khí của hắn dịu dàng như gió mùa thu nói: “Ăn đi, trưa nay không ăn gì, lúc này nhất định là đói bụng rồi” .

Nhưng nhìn thấy ánh mắt xa xăm mơ hồ của nàng, ngóng nhìn mặt hồ rộng lớn phía xa xa, hắn không biết nàng đang suy nghĩ cái gì. Tất cả xung uanh, bao gồm cả hắn, nhất cử nhất động tựa như nửa điểm cũng không nghe thấy không gì có thể ảnh hưởng đến nàng, cũng có thể là nàng nghe thấy nhưng coi như không nghe, bộ dáng lại khôi phục như trước lúc hắn bị thương, lạnh lùng xa cách.

Hắn cứ giơ tay như vậy, hồi lâu, cánh tay bắt đầu run lên. Lúc này nàng mới quay đầu sang, miệng anh đào khẽ hé mở, đem táo đỏ trong thìa khẽ nuốt vào.

Hắn âm thầm thở dài “Nghe Thẩm thúc nói, trước đây khi nương của ta còn sống, hàng năm đến sinh nhật bà trong nhà đều làm cho bà một chén chè trứng chần nước đường”

Miếng táo đỏ hầm nhừ kia như chặn đứng ở yết hầu, nàng giương mắt nhìn hắn.

“Vô song, nếu mẫu thân ta bây giờ vẫn còn sống, không chỉ là một chén chè nhỏ như vậy, hôm nay bà muốn cái gì mà không được. Chính là, bà ấy đã đi xa rồi, ta chưa bao giờ nhìn thấy nương của ta . . . . Vô Song, đây là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời ta. Cho dù hiện giờ ta chấp chưởng thiên hạ, nhưng là. . . nhưng là ta không thể bì lại thiếu sót này.”

Lông mi của nàng khẽ run, giống như cánh bướm mềm mại. Đúng vậy, nàng sinh ra ở trong vòng tay cha mẹ, từ nhỏ nhận hết yêu thương tất nhiên không biết đến đau khổ của hắn.

“Năm đó ta từ trong miệng Thẩm thúc biết được, nương của ta bị bác của nàng hạ độc chết, ta một lòng nghĩ muốn trả thù, trừ bỏ trả thù vẫn là trả thù. Nếu không phải Nguyễn Ngọc Cẩn, nếu không phải bà ta. . . nương của ta cũng không chết thảm như thế. Ta cũng sẽ không tứ cố vô thân. Đúng vậy, ta hận bà ta, hận tất cả người của Nguyễn Gia. Thời điểm ta từng bước đi lên ngôi vị hoàng đế, trong lòng ta chỉ toàn oán hận” .

“Sau này có nàng, ta vẫn không hiểu được, có những thứ mất đi thì vĩnh viễn sẽ không quay trở lại. Cho dù ngươi có làm như thế nào thì đều không thể quay lại. Cho dù diệt hết tất cả người của Nguyễn gia thì nương của ta cũng không thể sống lại được. Đáng tiếc thời điểm đó ta quá ngu ngốc, ngu ngốc quá, không hiểu được phải nắm chặt người quan trọng trước mắt” . Cho nên thời điểm hắn có nàng, có Thừa Hiên vẫn cứ khăng khăng cố chấp như thế.

Sau này ngay cả ông trời cũng trừng phạt hắn, làm cho hắn mất đi nàng.

Cũng tại thời điểm kia hắn mới biết, nếu hắn có thể lùi một bước như vậy hắn có được không chỉ là giang sơn vạn nặm mà còn có nàng, có đứa nhỏ, có bọn họ cùng hắn nắm tay nhau ngắm trời đất bao la. Cuộc sống đó mới là điều mà vạn người ngưỡng mộ.

“Năm đó Thẩm thúc giả truyền ý chỉ của ta đem thuốc độc ban cho nàng, Chiêu Dương điện cháy lớn, ta mới giật mình, kỳ thật hạnh phúc lớn nhất cả đời này của ta đã sớm ở bên người. Nhưng cuối cùng, cuối cùng đều mất đi. . . Vô Song, nàng nói đi, ta phải làm thế nào nàng mới bằng lòng tha thứ cho ta?”

“Vô Song, đừng rời xa ta, về sau sinh nhật hàng năm của nàng ta đều tự tay làm chè trứng nước đường cho nàng được không?

Nàng cứ như vậy nhìn hắn, đáy mắt xa xăm, cái gì cũng đều không rõ: “Ngươi đã từng nói, chờ ta sinh hoàng nhi xong, bất kể điều gì ngươi đều đáp ứng ta” .

Tay hắn giống như hơi hơi rung động, cũng không nói lời nàoHồi lâu hắ