nên
không thường uống rượu.
Đến bãi đỗ xe, thang máy vừa đóng cửa lại, Tần Chí đột
nhiên bắt lấy tay Lâu Nghiêu Nghiêu, đem cô đặt tại trên tường, cúi đầu hôn lên
môi cô. Lâu Nghiêu Nghiêu mở to hai mắt nhìn, thấy thế, Tần Chí nâng tay che
khuất ánh mắt cô, cùng lúc đó, đầu lưỡi tiến vào miệng cô. Mắt bị che lại, Lâu
Nghiêu Nghiêu chỉ cảm thấy cơ thể trở nên càng mẫn cảm, răng cô giật giật, cắn
chiếc lưỡi ở trong miệng mình làm loạn, cuối cùng lại không nhẫn tâm cắn đi
xuống, nhẹ nhàng mà cắn một chút, liền buông ra, cảm giác hơi đau đớn nhưng
thật ra càng kích tình dã tính của Tần Chí, người đàn ông tại phương diện đoạt
lấy cũng có thiên phú hơn so với phụ nữ, ở cái nụ hôn đoạt lấy này Lâu Nghiêu
Nghiêu chỉ có bị động thừa nhận. Đơn thuần hôn kỳ thật cũng không có quá nhiều
khoái cảm, nhưng cái loại hôn phát ra từ đáy lòng này khiến cảm giác tê dại
truyền khắp toàn thân làm cho người ta mê muội, Lâu Nghiêu Nghiêu ôm cổ Tần
Chí, đem toàn bộ sức nặng thân thể đặt ở trên người đối phương, cô cảm thấy
mình thật sự đã say.
Đem Lâu Nghiêu Nghiêu hôn đến ý loạn tình mê, Tần Chí
lại không thể không dừng lại, anh thực hối hận bản thân mình ở trường hợp này
lại hôn Lâu Nghiêu Nghiêu, bằng không sẽ không chỉ là một cái hôn, từ trên
người Lâu Nghiêu Nghiêu rời đi, giúp cô sửa sang lại quần áo, tuy rằng thực
động tình, nhưng anh không quên nơi này là chỗ nào, trừ nụ hôn nóng bỏng kia,
cũng không có hành vi nào khác. Nụ hôn này không chỉ Tần Chí vô cùng hưng phấn,
Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không hài lòng, nhăn mặt nhăn mũi dùng cặp mặt to tròn
ngập nước trừng Tần Chí, khuôn mặt hồng rực, môi lại đỏ mọng dị thường.
"Đi thôi." Xác định không có gì không ổn,
Tần Chí áp chế xao động, ôm Lâu Nghiêu Nghiêu.
Lại bị Lâu Nghiêu Nghiêu gạt tay ra. Tự biết đuối lý
Tần Chí nghĩ đến cô đang thẹn thùng, bất đắc dĩ cười cười, đi theo phía sau.
Khi về nhà, thời gian đã không còn sớm, Lâu Nghiêu
Nghiêu tắm rửa sạch sẽ, liền ngồi trên sô pha học bài, còn vài ngày nữa là đến
ngày thi, cô lại còn có rất nhiều thứ chưa học, nhưng hiện tại một chút tâm
tình cũng không có, cửa phòng tắm đóng chặt, nghe "Ào ào" tiếng nước,
cô liền nhịn không được nghĩ đến một số thứ gì đó, làm sao có thể tập trung xem
sách, càng không có một tia buồn ngủ. Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ cảm thấy thời gian
trôi qua quá chậm, cảm giác Tần Chí tắm thật lâu, chờ nghe thấy tiếng mở cửa,
vẫn ngồi trên sô pha nhìn chằm chằm cửa, Lâu Nghiêu Nghiêu lập tức nhắm hai mắt
lại giả bộ ngủ.
Tần Chí lau tóc từ trong phòng tắm đi ra, liền thấy Lâu
Nghiêu Nghiêu đã nhắm mắt lại ngủ, không khỏi có chút bất đắc dĩ, cô thật ra là
vô tâm không phế, ở chỗ nào cũng ngủ được, buông khăn mặt, Tần Chí xoay người
ôm lấy Lâu Nghiêu Nghiêu, kết quả phát hiện cô ở anh trong lòng cứng lại, làm
sao đoán không được cô đang giả bộ ngủ.
Nhưng Tần Chí cũng chỉ có thể làm như không
biết, giống như thường ngày, đem Lâu Nghiêu Nghiêu ôm về phòng ngủ, kết quả sau
khi buông cô, vừa mới xoay người, đã bị Lâu Nghiêu Nghiêu kéo lấy góc áo.
Tần Chí quay đầu nhìn cô, cô lùi bước tránh được ánh
mắt anh, nhưng tay nắm góc áo không có chút thả lỏng, một chút ý muốn buông ra
cũng không có.
"Nghiêu Nghiêu."
Cô cúi đầu không nhìn anh, trời mới biết cô cố lấy bao
nhiêu dũng khí mới giữ chặt anh, cho dù ngoài miệng tự nói không có gì không
đúng, nhưng cô nói đến cùng chỉ là cô gái nhỏ chưa trải sự đời, chuyện tới
trước mắt liền lúng túng. Có lẽ là chờ quá lâu, lực đạo trên tay Lâu Nghiêu
Nghiêu bắt đầu thả lỏng, cố lấy dũng khí một lần, rất khó lại có lần thứ hai,
Tần Chí dùng lý do này thuyết phục chính mình, nếu như anh dám cự tuyệt, phỏng
chừng sẽ trở thành nỗi ám ảnh trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu, về sau cảm tình dù
tốt, cô cũng rất khó lại chủ động. Bỏ lỡ lần này, liền thật sự không biết phải
đợi tới khi nào.
Huống hồ, Tần Chí chờ giờ khắc này đã đủ lâu,
nếu như không phải sợ Lâu Nghiêu Nghiêu không muốn, anh làm sao có thể ẩn nhẫn.
Hết thảy nước chảy thành sông, hai người mới chậm rãi sờ soạng, vừa rồi tựa hồ
Lâu Nghiêu Nghiêu dùng hết dũng khí, sau đó vẫn né tránh không nhìn Tần Chí,
nhưng rất nhanh đã bị Tần Chí trêu chọc cho hoàn toàn đầu nhập đi vào.
Sau khi giải trừ toàn bộ vật cản, khi tay anh đụng đến
đùi cô, Lâu Nghiêu Nghiêu sợ hãi co rúm lại, nhưng khi Tần Chí tỏ vẻ dừng tay,
cô ngượng ngùng nói một câu "Em muốn làm người phụ nữ của anh" Làm
cho anh hoàn toàn lâm vào điên cuồng.
Hai người lần đầu tiên bởi vì phối hợp lẫn nhau mà trở
nên thuận lợi, trừ lúc đầu Lâu Nghiêu Nghiêu kêu đau khóc náo loạn một hồi, sau
đó hai người mới nếm thử mùi vị nam nữ hoan ái hoàn toàn đắm chìm cùng trời
đất.
Anh đợi tám năm, rốt cục đợi được cô gái của anh lớn
lên. Về sau, anh chính là người đàn ông của cô.
Có một loại người, anh càng đối tốt với cô, cô lại
càng được một bước lấn tới
Không cô gái nào so với Lâu Nghiêu Nghiêu đem những
lời này chứng minh ngày càng hoàn mỹ hơn.
Một giờ trước, Tần Chí kêu cô rời giường, cô lại nói
cho cô 5 phút, nửa g