ất, cho anh
bớt chán ghét em một chút.
So với Lâu Nghiêu Nghiêu bên kia hẹn hò coi như vừa
lòng, Lâu Thanh Thanh bên này quả thực chính là vô cùng thê thảm. Nửa đêm lúc
trở về, một đầu tóc đen bóng dài bị dính bơ không nói, buổi sáng hôm nay khi
Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn thấy mặt trái của cô ta còn sưng phù, trên ngực chỗ
xương quai xanh có thể mơ hồ thấy mấy vết cào khủng bố.
Đối với tình huống này, Lâu Nghiêu Nghiêu có điểm vui
sướng khi người gặp họa, nếu như nói cô là không phân rõ phải trái, như vậy
thanh danh của Lamphere cũng không tốt gì hơn, chính cô cũng phải nói —— Người
điên.
Đời trước có Lâu Nghiêu Nghiêu ở phía trước, oán khí
của Lamphere đều hướng về phía Lâu Nghiêu Nghiêu, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu trừ
bỏ mẹ làm hậu thuẫn, cũng có Tần Chí và đám người kia là bạn từ thuở nhỏ của,
Lamphere coi như có chút đầu óc, tuy rằng tức giận đến chết, lại cũng không dám
làm quá mức, tuy nhiên ngáng chân cũng là có thể.
Đều nói đánh chó phải ngó mặt chủ, chỉ cần Lâu Nghiêu
Nghiêu cô ở đó, chính là hậu thuẫn tốt nhất cho Lâu Thanh Thanh, tuy không phải
cô mong muốn, nhưng chỉ cần Lâu Thanh Thanh còn ở cái nhà này sẽ vẫn bị cánh
chim của cô bảo hộ.
Mà lần này, không có Lâu Nghiêu Nghiêu ở phía trước
hấp dẫn hỏa lực, lấy tính tình của Lamphere, Lâu Thanh Thanh sẽ có kết cục tốt
sao?
Nhìn rõ Lâu Thanh Thanh hiện tại chật vật, có thể
tưởng tượng được ngày hôm qua cô ta gặp được bao nhiêu thê thảm.
Ngồi ở trong xe của mẹ, Lâu Nghiêu Nghiêu không phúc
hậu nghĩ, về sau không có cô tham dự, không biết Trần Hạo, Lâu Thanh Thanh,
Lamphere ba người này diễn sẽ có bao nhiêu phấn khích? Tuy nhiên, dù phấn khích
cũng không liên quan gì đến cô là được, đương nhiên, cũng có thể coi như trò hề
đưa mắt nhìn một cái.
Có lẽ có liên quan đến người lái xe, ngồi ở trong xe
mẹ lái, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không hề bất an, ngược lại rất an tâm.
Phương Hi Lôi là người nghiêm túc cẩn thận, trên người
bà rất ít nhìn thấy sự mềm mại của nữ tính, trừ bỏ tiệc tùng, hằng ngày cũng
không mặc váy, tóc vừa qua khỏi mang tai, một đôi mắt dị thường sắc bén, là
người phụ nữ nghiêm túc cũ kỹ. Khi lái xe không nói chuyện phiếm, có thể nói là
nhìn không chớp mắt, trước kia Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không thích mẹ, bên cạnh
mọi người cưng cô chiều cô, đối mặt mẹ luôn mặt lạnh, cảm thấy thực áp lực,
nhưng máu mủ tình thâm, Phương Hi Lôi cũng không phải không thương cô, chỉ là
bà yêu quá mức đè nén. Lâu Nghiêu Nghiêu trước kia vẫn rất kỳ quái, vì sao thân
là con gái duy nhất, cha mẹ lại không sinh thêm một người nữa, sau mới biết
được, không phải không thể sinh, mà là Phương Hi Lôi không muốn, vì ai và vì
cái gì, không cần nói cũng biết.
Kỳ thật, Lâu Nghiêu Nghiêu kiếp trước sẽ rơi vào kết
cục như vậy, cũng có liên quan rất lớn đến Phương Hi Lôi, quá mức ngạo mạn từ
trong xương tủy, vẫn bị giáo dục nghiêm khắc, khiến bà vẫn luôn làm người đường
đường chính chính, khinh thường thủ đoạn hạ lưu hèn hạ này, đối với tâm địa
gian giảo quanh quanh quẹo quẹo này, lại biết rất ít, bà không đuổi Lâu Thanh
Thanh, cũng không có khắt khe với cô ta, ngoài cảm giác áy náy chia rẽ người
khác, càng bởi vì bà căn bản là khinh thường dùng loại thủ đoạn này. Mà đối với
lựa chọn của con gái, cũng không can thiệp quá nhiều, bởi vì bà tôn trọng con
gái, khi bà còn trẻ cũng từng phản nghịch qua, nhưng cha bà đã dạy bà, bất luận
là ai, bất luận tuổi lớn hay nhỏ, đều phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của
chính mình.
Đáng tiếc, Phương Hi Lôi đã tính sai, con đường mà Lâu
Nghiêu Nghiêu lựa chọn đã vượt qua giới hạn mà bà có thể thừa nhận. Hiểu được
tình yêu của mẹ đối với mình, mấy ngày nay Lâu Nghiêu Nghiêu đối với mẹ thân
thiết rất nhiều, ngẫu nhiên cũng có giận dỗi, làm nũng một chút, cảm giác này
đối Phương Hi Lôi mà nói có chút xa lạ, nhưng cũng không chán ghét, kỳ thật,
trên đời này nào có cha mẹ nào lại sẽ chán ghét khi con làm nũng với mình?
Hôm nay phương Hi Lôi đưa cô đi học, chính là bị Lâu
Nghiêu Nghiêu cuốn lấy không có biện pháp, bà luôn luôn không đến muộn về sớm
thế nhưng vì Lâu Nghiêu Nghiêu mà ngoại lệ, Lâu Viễn Chí cùng Lâu Thanh Thanh
đều cảm thấy kì lạ, nhưng thật ra hai vị bảo mẫu nhìn thấy thực vui sướng.
Tuy nhiên có chút mất hứng là, trên xe không chỉ có
Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Phương Hi Lôi, còn mang theo cả Lâu Thanh Thanh.
Sau khi con gái xuống xe, Phương Hi Lôi liền vô cùng
lo lắng chạy tới công ty, điều này làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu thực không nói gì.
Khoác ba lô của mình đi vào trường, tâm tình của Lâu Nghiêu Nghiêu có chút phức
tạp, cô nhớ là học tại học viện quản lý, làm một sinh viên học môn mình không
thích phải đi đường tắt mà vào, thi vào đại học này mất rất nhiều tinh lực, năm
ấy cầm lấy giáo trình Tần Chí đưa, cô cùng Tần Chí đều gầy hết mấy vòng, lúc
đầu cô học thiết kế trang phục, tương lai sẽ tiếp nhận sản nghiệp nhà mình, tuy
rằng học quản lý là lựa chọn tốt nhất, nhưng tính tình cô căn bản không thích hợp.
Cô tính tình hiếu động, không thích học tập, không
biết chị
