luôn có cách tìm được em, giống như bây giờ
vậy." Nói xong anh thả máy ảnh xuống, nhìn thật sâu vào cô.
Khi anh nhìn thấy những tấm ảnh của Chu Minh, ngoài việc đau lòng và
khiếp sợ, anh còn phẫn nộ đánh Chu Minh ngã xuống đất. Rốt cuộc anh đã
hiểu tại sao Tiểu Tình lại trốn tránh anh, cô sợ nếu đoạn quá khứ này bị phát hiện cô sẽ bị anh ghét bỏ. Đúng, một người đàn ông bình thường sẽ
phẫn nộ và ghét bỏ, nhưng không phải anh! Sao anh lại có thể làm như
vậy? Năm đó, anh luôn miệng nói người anh yêu nhất là cô, nhưng khi cô
rơi vào tình trạng khốn khổ tự tra tấn mình, anh lại bị sự tức giận làm
mờ mắt, không thể đối diện với cô, hận cô không biết tự ái, hận cô kéo
thiên sứ trong lòng anh vào địa ngục. Đến mấy năm nay anh mới hiểu, nếu
lúc ấy anh bao dung hơn một chút, có lẽ sẽ nhận ra sự thống khổ trong
lòng cô, có thể tìm được cách cứu cô ra. Nhưng anh đã không làm vậy, anh cũng giống như những người khác, cảm thấy cô gieo gió gặt bão, anh hận
cô, rời khỏi cô, tiếp tục đẩy cô vào bóng đen mịt mờ.
Khi anh nói lời chúc phúc cho cô và Chu Minh, anh đã thật sự buông
tay, trong lòng cảm thấy yên tâm. Cho dù Chung Tình không yêu anh, thì
chỉ cần anh yêu cô là đủ. Chờ đợi nhiều năm như vậy, đã thành thói quen
giấu kín tình cảm trong lòng, vụng trộm hoài niệm. Giống như lời một bài hát "Học cách nhân nhượng vì lợi ích toàn cục là đã thành người lớn,
học cách cười buông tay nghĩa là đã trưởng thành...." Anh quyết định để
cô hạnh phúc, người con gái khiến anh đau lòng một đời này, anh không
muốn nhìn thấy cô có dù chỉ một chút không hạnh phúc. Nếu thứ cô muốn là sự bảo vệ của Chu Minh, anh sẽ an tĩnh chúc phúc, lặng yên nhìn cô đi
xa.
Nhưng chỉ một khắc sau, Chu Minh lại dùng giọng điệu vô cùng hèn mọn
nói với anh: "Một người phụ nữ như vậy cậu còn cần sao?" Anh điên cuồng
đánh Chu Minh. Chu Minh có thể không yêu Chung Tình, nhưng tuyệt đối
không được miệt thị cô. Đúng, cô không đáng yêu, không thuần khiết,
nhưng cô lại dùng phương thức tàn nhẫn nhất để trừng phạt chính mình đã
cướp đi tuổi thanh xuân của Chu Đồng. Trong lòng anh, cô mãi mãi là một
thiên sứ thuần khiết!
Anh gọi điện cho Chung Tình, nhưng tắt máy. Anh đến Chung gia, Chung
Bình và Tiêu Tố Tâm lại kín miệng như bưng, không tiết lộ nửa tiếng về
Chung Tình. Anh đau khổ cầu xin, họ lại muốn anh đừng làm phiền cô nữa,
bây giờ Chung Tình cần yên tĩnh. Anh chỉ có thể đi tìm cô, nhưng mà, tất cả những người anh hỏi đều không biết cô đang ở đâu.
Đang lúc anh không biết xoay sở thế nào, anh lại nhìn thấy trên blog của cô có bài viết mới.
Nhìn tấm ảnh chụp núi Tuyết Sơn, trái tim rốt cuộc không thể giữ bình tĩnh nữa. Nhưng Chung Tình không để lại vị trí chính xác, anh chỉ có
thể tìm kiếm dấu vết của cô qua những bức ảnh. Tên quán ăn nhanh, dấu
hiệu đường phố, anh dùng baidu tra; Rốt cuộc cũng xác định được cô đang ở trấn Vân Nam.
Anh sắp xếp chuyện công ty, lập tức mua vé máy bay.
Anh không biết cô ở khách sạn nào, đành phải tìm từng nơi, nhưng như
vậy giống như mò kim đáy bể. Anh nghĩ trong những bức ảnh của cô có rất
nhiều ảnh chụp núi Tuyết Sơn, nhất định cô sẽ lại đến Tuyết Sơn. Vì vậy, anh ở chân núi chờ cô.
Cuối cùng, anh đã đợi được cô xuất hiện.
Mạnh Tưởng tiến lên từng bước, nhẹ nhàng ôm lấy Chung Tình, đặt đầu
cô ở hõm vai mình. Người cô dính tuyết lạnh như băng, có hương thơm thản nhiên toát ra từ tóc, sưởi ấm trái tim anh. Mạnh Tưởng chậm rãi siết
chặt tay, ôm cô trong lòng. Trái tim giống như con ngựa đang chạy chồm
lên, nhưng anh chỉ muốn lẳng lặng ôm cô, cảm nhận sự chân thật có cô
trong vòng tay.
Rất lâu sau, anh xoa xoa mặt cô, cúi đầu nói: "Tình Tình, đừng chạy
nữa, anh thật sự rất sợ một ngày nào đó sẽ không tìm thấy em." Anh luôn
sợ giây tiếp theo cô lại biến mất, Tình Tình, bây giờ có thể đừng trốn
nữa không? Anh dùng sức siết chặt tay, cho đến khi cả người cô dính chặt vào ngực mình, mới khiến anh có chút cảm giác chân thật.
Chung Tình chậm rãi mở mắt, hơi ngửa đầu, nhìn khuôn mặt gần trong
gang tấc của anh. Lông mi đen dày, chiếc mũi cao, còn cả đôi môi khêu
gợi, khiến tầm mắt cô bắt đầu trở nên mơ hồ. Cho tới bây giờ, cô mới xác định không phải mình đang nằm mơ, không phải ảo giác. Da anh chạm vào
mặt cô, trong cái lạnh giá lại ẩn chứa ấm áp, anh là Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng thâm tình nhìn cô, "Em đã mất Chu Đồng, vì sao còn muốn
trừng phạt chính mình? Để cho những bi thương đó chấm dứt từ thời khắc
này đi, chúng ta sẽ bắt đầu lại một lần nữa, được không....."
"Mạnh Tưởng, anh thật ngốc." Nước mắt tràn ra, cô kìm nén tiếng nức
nở, trái tim phập phồng. Ai coi thường cô cũng được, chỉ có anh, cô sợ
nhất là nhìn thấy trong mắt anh có một chút chán ghét. Cô đã không còn
là Chung Tình trong lòng anh, làm sao có thể hy vọng xa vời anh sẽ cần
cô. Nhưng anh lại xuất hiện một lần nữa, dùng ánh mắt thâm tình nói cho
cô biết, anh vẫn cần, vẫn luôn luôn phải là cô. Chung Tình khóc không
thành tiếng, Mạnh Tưởng nhất định là đồ đại ngốc!
Mạnh Tưởng chậm rãi hôn lên mắt cô, hôn lên nước mắt của
