ba mươi tuổi có
thể chọn nữ nhân, nhưng nữ nhân tới lúc ba mươi tuổi, có thể không phải
lúc nào cũng vậy nhưng theo ý em, tới khi em ba mươi tuổi, là người khác chọn em, không thể theo ý mình được. Anh nói như vậy có phải rất thảm
không?”
Lục Tử Ngân trầm mặc một lúc, bỗng nhiên nói một câu chẳng liên quan gì “Anh hiện tại có tiền.”
“…” Tân Hạ Noãn lại càng trầm mặc, trong lòng cười lạnh. Đúng vậy, anh từng là kẻ không có gì,
thời niên thiếu chuyện gì cũng đã trải qua, cuối cùng anh cũng thực
hiện được lời thề, kiếm được thật nhiều tiền, về sau sẽ không bao giờ …
vì tiền mà lo lắng.
Anh đã làm được.
“Anh so với Liêu Tu không phải nhiều tiền hơn sao?”
Tân Hạ Noãn ngẩn người, cũng không biết
trả lời thế nào, cô giật mình khi thấy Lục Tử Ngân biết Liêu Tu, sau lại càng giật mình hơn khi nhận ra, cô làm bạn gái của Liêu Tu hơn năm năm
cũng không biết tình hình tài chính của Liêu Tu, chỉ đại khái biết nhà
anh ta mở công ty.
Lục Tử Ngân thấy Tân Hạ Noãn không nói
lời nào, cũng không miễn cưỡng, tiếp tục nhấn ga, chú tâm lại lái xe.
Sau anh lại nói với Tân Hạ Noãn “Em về sau gặp qua nam nhân nào cũng nên nói với anh, anh nhìn qua, nói không được thì không nên quen.”
Tân Hạ Noãn kinh ngạc, tròn mắt nhìn Lục
Tử Ngân, dường như Lục Tử Ngân bá đạo của ngày xưa đã quay trở lại, chỉ
là vẻ mặt của anh bây giờ không chút thay đổi, khác xưa luôn có ý cợt
nhã.
Xe đứng lại ở quán bar Duy Nạp Tư. Duy
Nạp Tư là quán bar cao cấp, tụ điểm ăn chơi cao cấp ở thành phố A này.
Tân Hạ Noãn luôn ở nhà, rất ít ra ngoài nên không thường lui tới đây,
nếu có thì cũng là vì đi cùng Mạn Ny. Có đôi khi, Tân Hạ Noãn oán giận
không hiểu sao mình lại trở thành bạn của Mạn Ny, bạn thân là đằng khác. Hai người ở chung phòng trong ký túc xá, Tân Hạ Noãn xem như loại người ngoan ngoãn đọc sách, chấp hành nghiêm chỉnh nguyên tắc “Hai điểm một
đường cộng thêm căn tin”, chưa bao giờ làm trái. Mạn Ny lại là điển hình của lối sống sinh viên, vừa lên đại học liền tự do như chim sổ lồng,
vui chơi bay nhảy, đăng ký khóa học nhưng lại trốn đi chơi, luôn cầu xin Tân Hạ Noãn giúp mình điểm danh. Mỗi lần tới giờ điểm danh, Tân Hạ Noãn luôn phải đỏ mặt, lén lút giả giọng Mạn Ny giúp cô điểm danh. Nhưng
cũng có thể vì như vậy mà hai người ngày càng thân thiết.
(Kat: “hai điểm một đường cộng thêm căn tin” tức là chỉ có từ trường về phòng ký túc xá, cùng lắm là tới căn tin nữa thui)
Mãi đến khi nghiên cứu sinh thực tập tốt
nghiệp, Tân Hạ Noãn thấy Mạn Ny đau khổ tìm nơi công tác, mới đem cô
giới thiệu với một công ty, hai người lúc đó mới chính thức nhận ra mình là bạn tốt của nhau. Tuy rằng Tân Hạ Noãn cực độ không tán thành Mạn Ny là bạn gái Tất Phương, nhưng khi thấy Mạn Ny cùng Tất Phương vui vẻ bên nhau lại không dám nói gì.
Chỉ cần ở cùng một chỗ vui vẻ bên nhau là được rồi. Mạn Ny nói cô vui vẻ, Tân Hạ Noãn cũng sẽ cảm thấy vui.
Tân Hạ Noãn xuống xe, từ bên ngoài cửa kính xe vẫy tay với Lục Tử Ngân “Cảm ơn anh.”
Lục Tử Ngân liếc mắt nhìn quán bar Duy
Nạp Tư. Trước khi trở lại thành phố A, anh đã biết qua thành phố giờ đây thay đổi không ít. Giống như ở Mĩ, không thiếu những tụ điểm ăn chơi,
lãng phí, giống như là một quy luật của xã hội vậy.
Quán bar Duy Nạp Tư này mỗi ngày thu hơn
ba mươi vạn, hơn nữa chỉ có khách quý mới có thể vào, không phải đừng
nghĩ được vào, đương nhiên bạn đi cùng khách quý cũng có thể vào.
Loại tụ điểm ăn chơi này, ở Mỹ cũng không thiếu, Charles cũng từng kéo anh đi những nơi như thế này, đơn giản chỉ vì cậu ta là loại công tử dư tiền, muốn phung phí vào chốn ăn chơi xa
hoa, hưởng thú vui uống rượu cao sang. Nói qua nói lại, bất quá là quá
nhàm chán, muốn tìm nơi tiêu khiển.
Anh không khỏi nhíu mày, nhìn Tân Hạ Noãn đi về phía quán bar. Cô từ lúc nào lui tới những nơi như thế này?
***
Tân Hạ Noãn đi vào bar, qua cửa trước vào đến đại sảnh. Cô bị ánh sáng nhấp nháy của đèn neon làm cho lóa mắt. Cô híp mắt, tìm kiếm thân ảnh quen thuộc, nhưng mãi vẫn không thấy, liền
đến trước quầy rượu, hỏi người pha chế “Xin hỏi, anh có biết Tất Phương tiên sinh không?”
Đây là một anh chàng pha rượu tuấn tú,
ước chừng hai mươi ba tuổi, mặc dù cách ăn mặc rất chững chạc nhưng vẫn
không thể che dấu nét trẻ con trên mặt. Có lẽ là vì cô nhiều tuổi hơn
nên Tân Hạ Noãn ngay lập tức coi anh ta như … trẻ con.
Người pha chế vẻ mặt lưu manh nhìn Tân Hạ Noãn đánh giá, hiển nhiên cô thoạt nhìn là người đàng hòang, không
thường lui tới những chỗ thế này. Anh ta nhìn cô cười tà mị.
Tân Hạ Noãn có chút khó chịu, muốn nổi
giận, không ngờ lại đụng phải một tên nhóc vẻ mặt gian tà, thật mất
hứng. Anh chàng pha chế rượu chồm người qua quầy rượu, chìa tay về phía
cô “Tiểu thư, lần đầu tiên đến đây?”
Tân Hạ Noãn cau mày, không thèm phản ứng
lại hắn, lôi điện thoại ra. Nơi này quá ồn ào, cô phải lôi thêm một tai
nghe ra, đeo vào tai mới nhấn nút gọi. Chỉ trong chốc lát âm thanh từ
tai nghe vọng lại.
“Ở đâu?’
Phía bên kia chỗ Mạn Ny thật tĩnh lặng, tựa hồ chung quanh không hề có tiếng ồn ào, cô nói “Phòng rư