n Hạ Noãn là cô gái xinh đẹp trời ban, so sánh với An Ny,
còn kém xa ư? Hẳn là do cá tính mạnh mẽ của cô ấy. An Ny cả người tỏa ra một loại khí chất kiêu ngạo, mùi vị của một phụ nữ luôn giành phần
thắng đây mà, còn Tân Hạ Noãn vốn chỉ là loài chim nhỏ chỉ biết cúi mình bên cạnh một người nổi bật hơn cô, mà cô giống như chính cái tên mình,
mang đến một loại cảm giác ấm áp, yên bình.
An Ny cười nói: “Khám thai.”
Lời nói ngắn gọn mà ý tứ, đúng
là mười phần phản công? Tân Hạ Noãn buồn bực không thôi, ngực giống như
bị người khác đâm vào . Lục Tử Ngân không đổi sắc mặt, “Kết quả thế
nào?”
Tân Hạ Noãn cảm thấy chính mình đang đóng vai tình phụ, xấu hổ đứng nhìn vợ chồng người ra quan tâm lẫn nhau.
An Ny lại cười, “Rất tốt.”
Lục Tử Ngân nhìn Tân Hạ Noãn cả người đang đông cứng nói: “Hẳn là không cần anh phải giới thiệu hai người?”
Đương nhiên. An Ny đã từng nhìn qua ảnh chụp Tân Hạ Noãn, còn Tân Hạ Noãn cũng từng đối thoại trực tiếp với đối phương, cũng không nằm ngoài sức tưởng tượng đại khái đã biết
cô ta là ai. Hai người phụ nữ cùng đồng thời gật đầu, trong lòng đã rõ
lẫn nhau mà không ai lên tiếng.
Thang máy đã tới tầng một, một
vài người đi ra . Lục Tử Ngân cũng cảm giác được bầu không khí bức bối
xung quanh, liền thuận tiện mở miệng hỏi, “Có đi xe đến không?”
“Tử Ngân, em mới đến thành phố A có vài ngày, chưa nhanh như vậy mua xe.”
Lục Tử Ngân tỏ vẻ ái ngại, nghiêng đầu nhìn Tân Hạ Noãn hỏi dò, “Anh đưa cô ấy về nhà, em một mình đi về được không?”
Tân Hạ Noãn gật đầu, khóe miệng còn lộ vẻ mỉm cười. Lục Tử Ngân nhìn cô rồi đáp lại bằng nụ cười trìu
mến rạng rỡ, quay đầu nhìn An Ny nói: “Đi thôi, anh đưa em về.” An Ny
cụp mắt, ánh nhìn bất mãn không giấu diếm khẽ liếc sang Tân Hạ Noãn đang vô cùng bình thản, cô ta bỗng mỉm cười sáng lạn, ” Hẹn gặp lại.”
Đó không phải nụ cười thân
thiện, mà là khinh thường, coi như Tân Hạ Noãn ở trong mắt cô, bất quá
so với cây cỏ còn muốn dễ dàng bắt nạt hơn, cô ta sẽ có thể rất nhanh
giành phần thắng. Tân Hạ Noãn cắn môi, không lên tiếng.
Tân Hạ Noãn biết mình nhát gan
tầm thường, mà cô ta cũng hiểu rõ, nhưng ánh mắt của người phụ nữ ấy,
như nhìn xoáy vào trong tâm tư yếu đuối của cô thật khiến cho lòng tự
tôn của cô bị tổn thương sâu sắc.
Lục Tử Ngân gặp Tân Hạ Noãn cúi đầu, quan tâm hỏi “Xấu hổ lắm sao”, anh nhẹ nhàng an ủi một câu, “Em
yêu, ở nhà chờ anh, trở về sẽ nói cho em một tin vui.”
Tân Hạ Noãn lúc này mới chịu
ngẩng đầu, chỉ ngây ngốc nhìn anh. Lục Tử Ngân dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc cô sau đó xoay người rời đi. Tân Hạ Noãn lẳng lặng ngóng nhìn theo bóng dáng Lục Tử Ngân, dần dần bóng dáng ấy mất hút.
Tân Hạ Noãn một mình đứng ở
trạm xe bus. Cô ôm túi sách, vai khẽ co lại. Đã đến mùa đông, mặc dù
đang là giữa trưa có ánh nắng tươi sáng chiếu rọi, tuy nhiên nhiệt độ
này vẫn là làm cho người ta có cảm giác ở giữa trạng thái ấm áp và se
lạnh.
Bỗng nhiên, di động trong túi
cô vang lên. Cô giật mình, buông túi xách, chuẩn bị lấy di động, đột
nhiên một người đi nhanh về phía cô, nhanh tay đoạt lấy túi sách Tân Hạ
Noãn, thoáng cái vội vàng chạy đi. Tân Hạ Noãn sửng sốt một chút, lập
tức tri hô: “Cướp…bắt lấy tên cướp.”
Tại thành thị nhộn nhịp này,
người xem so với thấy việc nghĩa ra tay tương trợ là không nhiều. Tân Hạ Noãn ra sức rượt theo không ngừng hô to cầu cứu nhưng lại không có
người nào giúp cô bắt lấy tên cướp kia. Tân Hạ Noãn vốn rất kém trong
môn thể dục, căn bản không phải đối thủ của tên cướp, không đến vài
phút, Tân Hạ Noãn chạy chậm dần, trơ mắt nhìn thấy tên cướp chạy càng
ngày càng xa. Cô thở phì phò, yết hầu bị gió lạnh thổi hắt vào, rất đau
rát. Cũng không biết chạy quá sức hay là mấy ngày nay chịu nhiều áp lực, cô bất chấp hình tượng thục nữ của bản thân bật khóc, tuy rằng không
khóc to ra tiếng, nhưng nước mắt như vỡ đê cuồn cuộn trào ra, càng
không thể dừng lại. Cô vừa khóc vừa lau nước mắt vừa đi tiếp, những
người đi ngang qua tự nhiên đứng lại nhìn xem thành một đám đông.
Để đến tiểu khu Liên Hoa, Tân
Hạ Noãn trước mắt cần đến hai tiếng đồng hồ mới có thể trở về nhà. Trên
người cô một xu cũng không có, mà ngay cả chìa khóa nhà cũng nằm ở trong túi sách. Tân Hạ Noãn xem xét kĩ mới phát hiện tình trạng bi thảm hiện
tại của cô, lại nghĩ muốn òa khóc .
Cô mang giày cao gót, nếu muốn
lết bộ đến tiểu khu Liên Hoa, chưa đến một tiếng sau, bước chân của cô
ngày càng chậm lại, chân cũng bắt đầu khập khiễng. Đôi chân đáng thương
bắt đầu tê rần, sưng phù.
Cô là như vậy chật vật a!
Một chiếc ô tô quen thuộc nhanh chóng dừng lại bên cạnh, Lục Tử Ngân từ trong xe bước ra, đứng ở trước
mặt Tân Hạ Noãn. Tân Hạ Noãn vừa nhìn thấy Lục Tử Ngân cảm động không
thể thốt thành lời, ngay tại thời điểm cô khó khăn nhất, cô lại nhìn
thấy anh, dù cho là người khác thì việc đó cũng là một sự an ủi lớn lao, mà lúc này đây người đó lại chính là Lục Tử Ngân. Cô bổ nhào vào lòng
anh thỏa mãn lớn tiếng khóc nấc lên, “Em không muốn cùng một chỗ với
anh, ư ư. . . . . .”
Lục Tử Ngân chỉ lẳng lặng ôm chặt cô, một câu