ương, Tân Hạ Noãn đã đầy đặn hơn một chút.
Phỉ Dương là do Lục Tử Ngân giới thiệu
với Tân Hạ Noãn. Chị ấy có vóc dáng cao, so với tuổi của những cô gái
bình thường là cao hơn rất nhiều, Tân Hạ Noãn đối với chị ấy có ấn tượng sâu sắc nhất, vì chị ấy có một đôi chân dài thon gọn. Gặp nhau vào dịp
nghỉ hè, khí trời mùa hè nóng bức, chú ve sầu ở ngọn cây kêu to báo hiệu mùa hè đã đến không ngừng. Tân Hạ Noãn bị mẹ cô thúc giục tham gia văn
nghệ nên đã đăng kí một lớp học đàn vi-ô-lon cho cô. Bởi vì mỗi ngày
phải học đến tận tối, Lục Tử Ngân lại lo lắng cho cô phải đi bộ một mình vào ban đêm, nên muốn đón cô tan học đưa về nhà. Có một buổi tối, sau
khi cô tan học, vừa bước ra khỏi cửa phòng học, liền nhìn thấy Lục Tử
Ngân đứng cùng một cậu bé đang ngồi đung đưa chân ở trên lan can, cô còn chưa phân biệt là nam hay nữ. Khi đó Phỉ Dương là một cô gái mạnh mẽ,
có cá tính, đầu tóc cắt ngắn y như con trai, ngồi cùng Lục Tử Ngân trông rất giống nhau, rất thích mặc áo sơ mi ngắn tay qua vai, mặc kiểu quần
rộng thùng thình chân mang giày thể thao, cả hai ngồi cùng nhau nói
chuyện trên lan can, hai chân không ngừng đung đưa. Tân Hạ Noãn cảm giác được chân của chị ấy rất đẹp, vừa dài vừa thon gọn.
Lúc này Lục Tử Ngân mới giới thiệu chị ấy với Tân Hạ Noãn, còn chưa kịp mở miệng, Phỉ Dương liền mắt to ngạc
nhiên thì thầm, “Tôi là cây cỏ dại của đại gia anh, còn đây là cô gái
tài năng, xinh đẹp Tân Hạ Noãn hóa ra là em của anh!”
Lục Tử Ngân nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, “Dương Tử, ở trước mặt em gái tôi đừng nói lời nhặng xị.”
“Giả vờ nghiêm trang.” Phỉ Dương khinh bỉ liếc mắt anh một cái, vẻ mặt cười khanh khách vươn tay về phía Tân Hạ
Noãn: “Người đẹp, chị tên là Phỉ Dương, chị đã nghĩ rất nhiều lần, hình
như chị đầu thai nhầm rồi, chị hẳn nên là con trai!”
“Cậu hiện tại so với con trai cũng không có khoảng cách cho lắm.” Lục Tử Ngân ở một bên cười ha ha.
Phỉ Dương thân mật nhéo trên vai anh một
cái rõ mạnh, miệng đầy bóng gió, “Đại gia của cỏ dại, tránh sang một bên đi.” Lục Tử Ngân một chút cũng không khó chịu, cười ha ha. Ngay lúc đó
Tân Hạ Noãn chỉ có thể ngây ngốc nhìn thấy một màn này, không biết nên
làm thế nào cho phải.
Phỉ Dương là học sinh mới chuyển tới
trong lớp của Lục Tử Ngân, nghe Lục Tử Ngân nói, chị ấy vốn ở cùng với
ba mẹ, ba mẹ làm việc nơi nào, chị ấy sẽ ở đó đi học. Sau này ba chị ấy
bị ung thư gan đã mất, mẹ chị không gánh nổi gánh nặng tài chính, phải
lấy người đàn ông khác, nhưng ông ta lại không cần cô con gái riêng của
vợ, vốn có lòng tự trọng cao, tính cách quá mạnh mẽ Phỉ Dương liền tự
mình quay về thành phố A, cùng sống với bà nội nương tựa lẫn nhau.
Phỉ Dương có một đôi chân thon dài thẳng
tắp, đã được một vị huấn luyện viên Taekwondo ở nhà thiếu nhi để mắt, cố ý không thu học phí để nhận Phỉ Dương làm học trò, cảm thấy chị ấy là
hạt mầm có triển vọng, nhất định muốn làm giống như Bá Lạc* trước kia.
Ngày đó Lục Tử Ngân theo thường lệ đến đón Tân Hạ Noãn, vừa lúc gặp phải Phỉ Dương đến học Taekwondo.
Ở trong trường Phỉ Dương cùng Lục Tử Ngân quan hệ không tệ, nhưng ở ngoài sẽ không thường chạm mặt. Lục Tử Ngân
học ở thành phố A, trường học ở đây không được tốt lắm, vốn đại tá Lục
muốn anh chuyển đến một trường trung học trọng điểm, bởi vì trường trọng điểm sẽ khiến người khác chú ý, ở sau lưng không ngừng chỉ chỏ anh được vào học nhờ đi cửa sau, cản trở thành tích học tập của mình, Lục Tử
Ngân liền cự tuyệt, thay vì vào trường Nhất Trung trọng điểm anh chọn
học tại một trường Thập Nhị Trung, một trường trung học bình thường .
Nhất Trung so với Thập Nhị Trung chất
lượng không thua gì nhau, chính là ở trong mắt mọi người ở thành phố A,
điều đó có ý nghĩa khác nhau một trời một vực. Một trường là trung học
trọng điểm của tỉnh, bên trong có đến 90% học sinh ưu tú, số còn lại 10% sẽ đi du học. Thật sự mà nói, không phải chất lượng tốt mà chính là gia cảnh tốt.
Thập Nhị Trung, thành phần học sinh phức
tạp, giống như Phỉ Dương, gia cảnh không tốt, thành tích cũng không tốt, chỉ có thể vào học ở trường này.
Bình thường người có thành tích không
tốt, sẽ hâm mộ những người có thành tích tốt. Hơn nữa Phỉ Dương lại
không ngại về gia cảnh của mình, vốn tự mình hiểu rõ bản thân, nên không cảm thấy tự ti trước mặt người khác . Tuy rằng Tân Hạ Noãn là một học
sinh loại giỏi, ở nhà cô lại là công chúa nhỏ được nâng niu trong lòng
bàn tay, nhưng cô lại rất thích Phỉ Dương, mặc dù chị ấy rất thân mật
với anh trai hàng xóm mà mình mến nhất, nhưng cô cũng không khống chế
được chính mình tự nhiên yêu thích Phỉ Dương.
Cô cảm thấy Phỉ Dương thật sự một chút tỳ vết cũng đều không có. Hơn nữa cô đối xử với chị ấy vô cùng gần gũi.
Nghỉ hè là khoảng thời gian phải học đàn vi-ô-lon, cô rất thích kéo Phỉ
Dương đi chung mình, Phỉ Dương ở phía trước ngượng ngùng, e ngại, mà ở
phía sau Lục Tử Ngân thì thầm với cô “Trọng sắc quên bạn” .
Phỉ Dương rất tuấn tú, nếu không cẩn thận nhận biết từ lâu, thực sự Tân Hạ Noãn sẽ động lòng, khi đi bên cạnh một người quá đẹp trai. Tân
