ng tự tử, chỉ vì cô làm sao có thể ngẩng đầu nhìn đám bạn đại
học đây? Còn chưa được một tuần nhậm chức phấn đấu cho sự nghiệp, lại
muốn cô từ bỏ tất cả.
Lục Tử Ngân suy nghĩ càng lâu, nội tâm
Tân Hạ Noãn càng chịu sự dày vò rất lớn, cuối cùng cô không chịu đựng
được, nhẹ nhàng nói “Chỉ cần không bị cách chức, mọi sự trừng phạt em
đều đồng ý.”
Lục Tử Ngân bỗng nhiên nở nụ cười, “Chờ đợi những câu này của em đã lâu.”
“. . . . . .”
Lục Tử Ngân đứng lên, giơ đồng hồ lên
nhìn, cười tủm tỉm, “Buổi chiều đi đến cho quy hoạch, đưa bản vẽ cho
Charles” Dứt lời, anh đi thẳng về phía cô, cô chôn chân mình ở cửa,
giống như con rùa rụt cổ nhìn anh, sợ anh làm ra những chuyện vô lí.
Lục Tử Ngân cúi đầu thấp xuống, Tân Hạ
Noãn lập tức che miệng lại, nghĩ đến anh muốn hôn cô. Nghĩ đến chuyện
tình cảm với anh khiến cô khốn đốn, mà anh lại chính là nút thắt của tất cả mọi chuyện. Tân Hạ Noãn nhịn không được chớp mắt, trong lòng tự
trách mình, trách mình tự mình đa tình, tự mình suy nghĩ kì quái.
Lục Tử Ngân biết ý bèn gỡ rối, nhướng mắt lên nhìn bộ dạng rối rắm của Tân Hạ Noãn, ý tứ hỏi “Em che miệng làm
gì? Phản ứng của em là đang thất vọng? Hay là…” Anh nhíu mày, ánh mắt có chút thất vọng.
Tân Hạ Noãn làm bộ như che miệng lại
ngáp, bộ dạng mệt mỏi, “Mệt mỏi, muốn ngủ một chút. Em ra ngoài trước
đây.” Cô mới quay người lại, nghĩ đến muốn thoát khỏi đây, không nghĩ
đến Lục Tử Ngân lại giữ lấy cô, thả xuống rèm cửa. Tân Hạ Noãn hơi hơi
nghiêng đầu nhìn anh, lại nghe Lục Tử Ngân nói “Em yêu, chúng ta đánh
cuộc đi, anh có thể không trực tiếp chạm vào em, nhưng vẫn có thể hôn
em.”
Sắc mặt Tân Hạ Noãn trắng bệch không còn
chút máu, điều này sao có thể, trừ khi anh có năng lực kì lạ, “Được, xem anh làm như thế nào.”
Lục Tử Ngân liền cúi xuống hôn cô, anh
vốn định hôn lâu một chút, lại bị cô đẩy ra, Tân Hạ Noãn thầm thì, khiêu khích “Anh thua. Anh chạm vào môi em.”
Lục Tử Ngân gật đầu, “Ừa, anh thua.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn không nói gì,
thua thì thế nào? Anh không chút lo lắng, mà cô lại ngốc nghếch chờ đợi, còn cho anh lợi thế cưỡng hôn mình. Cô đứng ở chỗ lò sưởi dậm chân, rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Lục Tử Ngân khẽ nở nụ cười, vuốt nhẹ môi mình, nụ
cười càng nở rộ.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Tân Hạ Noãn ở gần Lục Tử Ngân đều trở thành nạn nhân, vừa không thấy lợi mà chỉ thấy hại. Mẹ cô trực tiếp cho cô một cái nhận định bất di bất dịch, “Thằng bé là
ông chủ của con, con là thú cưng của nó, không có cơ hội để thay đổi.”
Cho tới bây giờ, cô vẫn không có cơ hội
trở người. Chẳng lẽ cô nhất định mãi là thú cưng của anh sao? Tân Hạ
Noãn ngồi ở sofa trong phòng nghỉ, vẻ mặt khốn khổ, trong lòng vô cùng
buồn bực, nụ hôn lướt qua vừa rồi, cô thật sự rất … Cô xấu hổ muốn gõ
nhẹ vào đầu mình.
Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, Mạn Ny cầm một ly nước mở cửa đi vào, nhìn thấy bộ dáng ảo não của Tân Hạ Noãn trông rất thú vị, liền lên tiếng chế nhạo ” Sao thế? Linh hồn nhỏ bé
của cậu vẫn còn lưu luyến ông xã nên chưa chịu quay về?”
Tân Hạ Noãn liếc mắt nhìn Mạn Ny, Mạn Ny bị ánh mắt ai oán của Tân Hạ Noãn làm cho run rẩy, “Sao vậy?”
“Đừng nói về anh ấy, sẽ khiến mình bốc hỏa.”
Mạn Ny nở nụ cười, “Toàn thân bốc lửa sao?”
Tân Hạ Noãn nhếch môi, cười như không cười, “Đi ra.”
Mạn Ny mở ngăn kéo, lấy ra một cái chai
bằng kim loại màu nâu, vừa mở nắp chai ra, một mùi thơm đậm đặc của café dần lan tỏa ra xung quanh. Tân Hạ Noãn cũng ngửi thấy, liền thốt lên
“Đây là loại cafe gì, thơm quá?”
“Cậu đúng là có hiểu biết, cafe Blue Mountain, ông xã thân yêu đã mua cho mình.” Nhìn bộ dáng hạnh phúc của Mạn Ny,
Tân Hạ Noãn bỗng nhiên cảm thấy hâm mộ, có người yêu thật tốt, còn có
người nghĩ ra cách dỗ dành khi cô giận dỗi. Dáng vẻ không giống như cô
bị trêu chọc, bị bắt nạt.
Mạn Ny nhìn thấy bộ dạng trầm tư của Tân Hạ Noãn, không thể lý giải, “Cậu sao thế?”
“Mình cũng muốn người ấy sẽ làm cho mình vui vẻ, mà không phải là bắt nạt mình.”
Mạn Ny nở nụ cười, “Anh ta không lừa dối
cậu? Còn tự nguyện muốn kết hôn cùng cậu, đây là lễ vật lớn nhất.” Mạn
Ny pha cafe xong, ngồi bên cạnh cô tâm sự, “Người đàn ông giống như Lục
Tử Ngân, muốn loại phụ nữ nào mà không có, anh ta có thể là loại đàn ông lăng nhăng, so với Tất Phương còn ăn chơi hơn nhiều. Anh ta lại có nhiều tiền như vậy, nhưng anh ta luôn xem nhẹ như không. Anh ta phấn
đấu trong sự nghiệp để đạt được những danh vọng đó chứ không phải dựa
vào nó, cũng không phải dùng nó để đổi lấy cuộc hôn nhân với cậu. Đàn
ông một khi đã kết hôn, ngoài việc tỏ ra có trách nhiệm còn phải chung
thủy trong hôn nhân, bình thường đàn ông đâu có muốn kết hôn. Cậu nên
cảm thấy may mắn, anh ta đã giao chìa khóa chiếc hòm của cải vững chắc
của mình cho cậu, điều kiện tốt như thế không phải là đã suy nghĩ thấu
đáo cho cậu sao? So với Tất Phương chỉ biết cho mình những thứ vật chất
phù phiếm thì còn tốt hơn nhiều.”
Tân Hạ Noãn không nói gì. Có lẽ Mạn Ny nói rất đúng. . . . . .
Mạn Ny uống thêm một ngụm cafe, cười lạnh như tự giễu, “Đối với hôn nhân, phụ nữ luôn muốn