ọng của ba cô
chính là có con gái làm ngành kinh doanh. Cô thấy ngành này cũng chấp
nhận được, tiếp tục học lên, về sau công việc của cô cũng là do mẹ cô an bài. Đối với cô, việc gì cũng không có tranh thủ, chỉ chịu đựng hoặc
nhẫn nhưc theo an bài của người khác. Ý niệm chính của cô là có thể
buông tay, liền buông, có thể rời đi, sẽ rời đi.
Lục Tử Ngân nhất định thực chán ghét tính cách này của cô. Tân Hạ Noãn chua sót cười trong lòng, cô cùng Lục Tử
Ngân không những khác nhau về địa vị, ngay cả tính cách cũng rất trái
ngược nhau. Khi Từ Vị xuất hiện, Lục Tử Ngân lúc nào cũng ở bên cạnh cô
nhắc nhở, em gái, nếu em có một nửa chính kiến của cô ấy thì tốt rồi.
Ở trong lòng Lục Tử Ngân, cô, Tân Hạ Noãn cũng không bằng ngay cả một nữa của cô ấy …
Lục Tử Ngân thấy Tân Hạ Noãn không nói
lời nào, không có cách nào khác, anh trực tiếp giao cho cô một công
việc: “Em tới phòng nhân sự lấy danh sách nhân viên cho anh xem qua.”
Tân Hạ Noãn gật đầu, vừa mới chuẩn bị ra khỏi cửa, bị Lục Tử Ngân gọi lại, anh nói: “Em yêu, giữa trưa cùng đi ăn.”
“…” Sửa miệng cũng nhanh quá đi. Tân Hạ Noãn có chút không thích ứng kịp.
Vừa mới ra khỏi cửa, cảm giác thật khác
biệt. Cô, Tân Hạ Noãn hiện tại là gì đối với Lục Tử Ngân? Tình nhân em
gái sao? Kiểu xưng hô này thật lạ. Tân Hạ Noãn không khỏi nở nụ cười bất đắc dĩ.
Kỳ thật cô cũng có chút vui vẻ. Dù sao
người đầu tiên và cho đến giờ trong tim cô, chính là anh. Cùng người
mình thích bên nhau, bất luận như thế nào, đều trở nên vui vẻ.
Tới giữa trưa vào thời gian ăn cơm trưa,
Tân Hạ Noãn rốt cục có được bàn làm việc riêng. Thư ký tổng tài có phòng làm việc riêng, đặt ngay cạnh văn phòng của tổng tài, thông với bên
trong phòng làm việc của tổng tài.
Diêu Hiểu Đào ngồi bên cạnh Tân Hạ Noãn
trước nay, vẻ mặt hâm mộ nhìn Tân Hạ Noãn thu dọn đồ đạc: “Hạ Noãn, cô
thật tài. Lục tổng tài vừa đẹp trai lại có tiền, người như thế sao cô
tóm được thế?”
Nhìn đôi mắt đeo lông mi giả của Diêu
Hiểu Đào lóe sáng tia nhìn ngưỡng mộ, Tân Hạ Noãn có chút ngượng ngùng:
“Là do đối lập nên có sức hút.”
“Thật sao? Tôi cũng muốn có được loại đối lập này nha!” Diêu Hiểu Đào vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Mạn Ny từ trong văn phòng đi ra, vai đeo
túi sách cao cấp, tay cầm điện thoại, miệng không ngừng nói vào trong
điện thoại. Lúc đến gần Tân Hạ Noãn, cô che microphone, nhỏ giọng nói
với Tân Hạ Noãn: “Tớ đi trước, Tất Phương đang chờ.”
Tân Hạ Noãn hiểu ngay, khoát tay, ý bảo có thể đi. Mạn Ny liền vui sướng mà rời đi.
Tân Hạ Noãn dọn dẹp lại văn phòng của mình. Dọn xong, cô phủi phủi tay, cảm thấy có chút cao hứng.
“Đi thôi.” Không biết từ lúc nào, Lục Tử
Ngân đã đứng ở ngào nhìn Tân Hạ Noãn bận rộn dọn dẹp, hai tay anh dựa
vào thành cửa, hờ hững nói.
Tân Hạ Noãn sửng sốt, lúc này mới nhớ ra một giờ trước, mối quan hệ của bọn họ đã có chút biến hóa.
Cô gật đầu, mới đến gần anh một chút, Lục Tử Ngân liền quay người đi ra ngoài, để cô dừng lại ngay phía sau. Hai
người, một trước một sau, chẳng có chút không khí tình nhân nào, như là
theo quan hệ cao thấp chức vụ.
Cả hai dừng lại chỗ chờ thang máy.
Lục Tử Ngân nhìn thẳng cửa thang máu, hỏi: “Hôm nay ăn cái gì?”
“Tùy tiện.”
Lục Tử Ngân nhíu mày, thang máy mở ra.
Hai người đi vào, ai cũng không nói. Lục Tử Ngân nhấn nút B1, một tay để trong túi quần, không nói tiếng nào. Tân Hạ Noãn cũng bảo trì sự trầm
mặc.
“Ăn cái gì?” Lục Tử Ngân lại hỏi.
“Tùy tiện.” Tân Hạ Noãn lại đáp như cũ.
Lục Tử Ngân liếc nhìn qua, trong mắt hiện ra một tia giảo hoạt: “Thật sự là tùy tiện?”
“Vâng.” Tân Hạ Noãn vừa nói dứt lời, Lục
Tử Ngân liền đẩy người, đem cô nhốt vào trong vòng kìm kẹp của mình. Tân Hạ Noãn bị vây trong lòng ngực Lục Tử Ngân, cố giãy dụa nhưng không có
tác dụng, cô liền kinh ngạc ngước lên nhìn anh.
Lục Tử Ngân cúi đầu, tới gần bờ môi của cô: “Ăn em thì sao?”
Tân Hạ Noãn ngẩn người, còn chưa đáp lại
thì thang máy bỗng vang lên tiếng “Đinh”, tới nơi. Tân Hạ Noãn khẽ cựa
mình vẫn không làm cho Lục Tử Ngân nhúc nhích “Tới rồi.”
Lục Tử Ngân ngay cả đầu cũng không quay
đi, liền vươn tay nhấn nút đóng thang máy lại. Anh nói: “Nếu còn muốn
tùy tiện, anh liền ăn em.”
Tân Hạ Noãn cười xấu hổ, thuận miệng nói: “Anh, em muốn ăn mì gói.”
Lục Tử Ngân sửng sốt, buông lỏng vòng
tay, anh nhấn nút 23, không mặn mà nói: “Phòng pha trà tầng tổng tài có
mì gói.” Điều này Tân Hạ Noãn biết, nhưng cô chỉ không thể hiểu anh sẽ
ăn mì gói ở phòng trà nước với cô sao?
Đáp án rất xác thực. Ở gian trà nước, cô
pha một bát mì gói cho đưa cho Lục Tử Ngân, anh chỉ thản nhiên nói: “Để
đó đi.” Mời cũng không ăn, Tân Hạ Noãn chỉ có thể ôm lấy tô mì của mình
bên cạnh mà ăn.
Cuối cùng, cô ăn xong rồi, Lục Tử Ngân vẫn chưa động đũa, Tân Hạ Noãn nói: “Anh không thích ăn mì ăn liền sao?”
“Hồi ở Mĩ năm năm, đã ăn đến ngay người mì gói đến bốn năm, em cho rằng còn có thể thích nổi sao?”
Tân Hạ Noãn lập tức nín lặng, trầm mặc một hồi lâu mới nói: “Thực xin lỗi, nếu vậy chúng ta lại ra bên ngoài ăn?”
Lục Tử Ngân lạnh lùng đứng lên, liếc nhìn cô mộ
