Polly po-cket
Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323162

Bình chọn: 9.00/10/316 lượt.

chia tay cho anh nữa chứ.

"A, anh đang tiếc chưa có phát sinh gì đúng không?" Đồng Tử Lâm trừng mắt anh.

"Anh đang vui mừng!" Bằng không thực sự cả đời phải làm hòa thượng rồi, bao gồm phía dưới một cây cùng nhau thanh tâm quả dục luôn.

"Coi như anh thông minh!" Đồng Tử Lâm khẽ cắn lên bờ vai cứng rắn như đá của anh.

Anh cười ra tiếng, nhưng vừa nghĩ tới vừa tìm được cô, thì,cô bị dọa đến khuôn mặt không còn chút máu, khuôn mặt anh không khói lạnh lên, nghiêm túc nói: "Sau này không được một mình đi tới công viên nữa."

"Còn không phải là lòng người ta đang loạn." Tâm loạn nên chỉ có thể tìm một nơi an tĩnh suy nghĩ.

Mối quan hệ tình cảm bị giấu kín này, càng không muốn người khác biết, càng làm người khác dễ biết hơn. Chỉ là một ít số người hiểu rõ tình hình rất tò mò, rốt cuộc cuối cùng là người đàn ông tấn công trước, hay là người phụ nữ chịu thua trước?

Trong cuộc đời lẫn sự nghiệp của người đàn ông cửa ải khó qua nhất chính là mỹ nhân.

Tập đoàn Hắc Thạch thành công tiến vào thị trường Âu Mỹ, ý đây không phải nói tập đoàn Hắc Thạch trở thành công ti lớn mạnh nhất nhì nước, mà chính là Hắc Nhược Hoành đã trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim nhiều người mơ ước.

Bất quá mọi người đều biết một sự thật, đó là khi Hắc Nhược Hoành làm việc thì công chính nghiêm minh, và bản thân khi nói chuyện cũng rất nghiêm túc, nhưng khi anh ở trước mặt người mình yêu sẽ không như vậy.

Đồng Tử Lâm đứng trước cửa nhà hàng, xuyên thấu qua cửa kính của nhà hàng cô nhìn thấy người tình dành riêng cho mình đang cùng một người phụ nữ dùng cơm, bên tay trái Hắc Nhược Hoành để công văn, xem ra là ăn cơm với đối tác.

Chỉ là Đồng Tử Lâm nhìn người phụ nữ kia rất chướng mắt, dám ngang nhiên trêu ghẹo vật sở hữu của cô. Tuy Hắc Nhược Hoành ngồi rất nghiêm chỉnh, thế nhưng Đồng Tử Lâm nhìn vẫn rất bực, Hắc Nhược Hoành hoàn toàn là người được lợi, cặp tuyết trắng của người phụ nữ kia đang khát khao thả ra bộ cái áo cổ sâu kia, lộ ra hơn phân nửa nhũ thịt.

Đồng Tử Lâm chậm rãi bước tới, đạp ba tấc giày cao gót thướt tha bước vào bên trong.

Hắc Nhược Hoành rất đau đầu, không biết vì sao luôn luôn có phụ nữ đưa tới cửa, tất cả phụ nữ anh đều không muốn nhìn hay nói chuyện, thế nhưng trong hợp tác làm ăn, anh không thể làm như vậy.

Anh chỉ có thể bảo vệ tốt bản thân, miễn cho trên người đừng dính vi khuẩn là được, tránh cho Đồng Tử Lâm phát hiện.

"Hoành, anh làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Người phụ nữ ỏng ẹo nói, trực tiếp đem xưng hô với anh thăng cấp mốt bậc.

Không biết có phải ăn nước bọt Đồng Tử Lâm nhiều rồi hay không, hiện tại chuyện Hắc Nhược Hoành muốn làm nhất chính là mắng người phụ nữ này một trận, không có việc gì ăn mặc phơi bày như vậy làm gì, làm cho ánh mắt của anh phải ăn băng, nhưng anh thực sự đối với người phụ nữ này không có tí hứng thú nào nha nha!

"Không có việc gì, tôi có chút no rồi." Ưu nhã đem nĩa để xuống, Hắc Nhược Hoành lễ độ nhìn nơi khác.

Lần sau! Tuyệt đối không có lần sau! cùng loại phụ nữ này hợp tác, anh có chết cũng sẽ không gặp mặt.

"Phải không?" Người phụ nữ cũng không phải xuất phát từ chân chính quan tâm, trái lại càng lớn mật mà khoe khoang sự lẳng lơ của mình, "A? Hoành, bên mép anh..."

Hắc Nhược Hoành theo bản năng dùng khăn ăn lau, còn chưa kịp lau, người phụ nữ liền lên tiếng nói: "Em lau giúp anh."

"Không cần. . . . . ." Hắc Nhược Hoành vội vàng nắm cánh tay của người phụ nữ đưa qua, có lẽ nói thế này một buổi sáng bị rắn cắn, mười năm sẽ sợ đụng cỏ, dây thừng chỉ câu, Hắc Nhược Hoành thật rất sợ sự chủ động của phụ nữ.

"A Hoành. . . . . ." Một giọng nữ vang lên.

Hắc Nhược Hoành ngẩng đầu một cái, kinh ngạc nhìn thấy Đồng Tử Lâm, "Lâm Lâm..."

"Em buổi trưa ra đây dùng cơm, không nghĩ tới trùng hợp tình cờ gặp anh như vậy..." Đồng Tử Lâm cười nói.

A, a, oán giận! Hắc Nhược Hoành chưa từng nghe Đồng Tử Lâm dùng giọng điệu lễ phép nói chuyện với anh, ngay tức khắc anh buông tay của người phụ nữ trước mặt, "Ăn rồi chứ?"

"Ăn, vừa vào đã nhìn thấy anh, nên đi tới đây chào hỏi một chút." Đồng Tử Lâm ưu nhã xoay người, thấy người phụ nữ đó, đầu tiên là sửng sốt một chút, "A, thì ra anh ở đây bàn công việc nha, xin lỗi."

Hắc Nhược Hoành thực sự muốn cười phá lên, thói quen bạo lực của cô anh biết rất rõ, thực sự không thể chấp nhận bây giờ ở nơi này lại nho nhã lịch sự như vậy, mỗi tiếng nói cử động đều giống một cô tiểu thư danh giá, anh ho nhẹ vài tiếng, cố gắng làm cho âm thanh của mình bình thường một chút, "Không sao, anh cũng mau kết thúc."

"Em không quấy rầy." Đồng Tử Lâm nham hiểm nói, quay đầu đối với người phụ nữ kia gật đầu chào hỏi, xoay người liền chuẩn bị đi, đột nhiên lại xoay người lại.

Cúi người, nhìn khuôn mặt Hắc Nhược Hoành, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua gương mặt tuấn tú của anh, ôn nhu nói, "Anh cũng thật là ăn cái gì lại không cẩn thận như vậy."

Cả khuôn mặt Hắc Nhược Hoành bởi vì nghẹn cười, mà trở nên vặn vẹo không chịu được, "Anh..."

Lời còn chưa dứt, liền bị Đồng Tử Lâm cắt đứt, môi mềm mại của cô khẽ chạm vào bên miệng anh, đầu lưỡi