nh đã bỏ qua kế hoạch này, anh thầm nghĩ tiến lên hung hăng ôm lấy người phụ nữ này, để bù đắp những nhớ nhung của một năm qua.
Đồng Tử Lâm choáng váng xoay vòng vòng, dựa vào cảm giác ngày xưa, hướng ghế sa lon đi đến, thuận thế ngã vào ghế sa lon.
Chỉ là lúc này đây rất kỳ quái, sô pha làm sao cứng như vậy?
Cô mở nửa mắt, thoáng cái cứng đờ, cô có phải là nhìn lầm rồi hay không? Dưới người cô có một tên đàn ông, rõ ràng bị cô đè ở phía dưới.
"Hắc Nhược Hoành?" Cô không dám tin cất giọng nói.
"Lâm Lâm..." Anh theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt say sưa nhìn cô.
Đồng Tử Lâm ngây thơ bỉu môi, một cái tát không hề báo trước mà đánh tới, "Đáng ghét! Giả bộ cao ngạo cái gì!"
Hắc Nhược Hoành thiếu chút nữa bị đánh lệch đầu, bình thường nhìn cô không khí lực, nhưng một khi ra tay thì không hề nhẹ tí nào, anh đau đến nhe răng nhếch miệng nhìn cô, "Em đang làm cái gì!"
"Em làm cái gì! Em đánh chết anh tên khốn kiếp này!" Đồng Tử Lâm không biết sức lực ở đâu ra, dựa vào say rượu cậy mạnh bắt anh đặt ở dưới người, ngồi ở trên hông anh, hai cánh tay dùng sức đánh.
Vô số nắm đấm rơi vào trên mặt anh, lồng ngực, nắm đấm tuy nhỏ, nhưng lực đạo thật ra rất lớn, thực sự là đem anh giày vò một phen, Hắc Nhược Hoành sợ làm cô bị thương, nhưng cũng sợ cô đánh anh đến nghiện, dứt khoát đem cô đặt ở dưới người.
"A..." Cô giống như dã thú bị bắt, không phục la lên, rượu uống không được bao nhiêu, chỉ là vừa uống rượu vừa khiêu vũ, nên trong đầu nổi không ít sao, một đám sao đang khiêu vũ ở trước mắt của cô.
Hắc Nhược Hoành tóc tai lộn xộn, tóc rũ xuống che cái trán anh, trong mông lung lộ ra một đôi mắt thâm thúy.
"Đồ tồi! Buông ra!" Cho dù thân thể khó chịu, nhưng cô cũng không phải chịu thua,mở miệngliên tục mắng anh.
Hắc Nhược Hoành nhếch môi, kinh nghiệm nhiều năm nói cho anh biết, nhất định không thể đối với người phụ nữ này quá tốt, bằng không cô nhất định được đằng chân lên đằng đầu, sau này sẽ còn leo lên đầu của anh.
Anh nắm cái cằm đẹp đẽ của cô, "Uống bao nhiêu rượu rồi?" Giọng nói anh hung ác, mang theo nồng đậm bất mãn.
"Ai cần anh lo!" Cô cũng không khách khí nói, "A! Anh tên khốn kiếp này!"
Anh cắn cô một cái, cắn lên đôi môi tê tê của cô. Hai cánh tay bị anh đè lên, đôi chân cũng bị anh đè nặng, cô không có lấy một chỗ tự do, nếu không sẽ đánh lại anh.
"Mắng thêm vài câu nữa?" Lời nói uy hiếp truyền tới bên tai cô.
A, a, mới không gặp bao lâu, hiện tại người đàn ông khó ưa này làm sao lại thay đổi như thế? Anh không phải rất dung túng và cưng chìu cô sao?
Bây giờ thì thế nào! Thế giới phản? Đồng Tử Lâm tức giận dữ dội, "Anh nếu không buông em ra, em liền báo cảnh sát!"
Vạch đen to đùng xuất hiện trên mặt anh một cách hoa lệ, đối với sự uy hiếp của cô, Hắc Nhược Hoành chưa từng phản đối, nếu như nói những lời này có thể ép người đi phạm tội, như vậy số vụ phạm tội sẽ không cao như vậy .
Rõ ràng, người phụ nữ này cũng phát hiện lời nói của cô vô cùng ngây thơ, cô lúng túng đỏ mặt, ngang ngược nói: "Anh rốt cuộc có buông ra hay không?"
Mới vừa rồi người phụ nữ này còn tràn ngập mê hoặc, trong nháy mắt lại thành một người phụ nữ hung ác. Bất quá càng khiến Hắc Nhược Hoành mê hoặc nhiều hơn, luỹ thừa kéo lên không ngừng.
"Em nói xem anh muốn làm gì?" Khi anh quyết định bắt cóc cô lên núi, anh nghĩ tới thời gian vui vẻ, tìm cách làm sao để cô mệt đừ, mà làm tình là một trong những lựa chọn anh thấy thích nhất.
Mà hiện tại địa điểm đã thay đổi, nhưng ý định thì cũng vậy.
Đồng Tử Lâm cắn cắn môi, cô muốn bắt anh đừng thở gấp xuống phía dưới, thế nhưng cô không có cách nào. Rõ ràng anh đã nổi lên dục vọng, cô cẩn thận nhìn trộm, "Anh nếu dám đối với em có ý nghĩ không an phận, em liền..."
Cô hơi ngừng, móng vuốt người nào đó đã chạm đến chổ đẫy đà của cô, thậm chí còn phát ra tiếng hài lòng ừm hừ, "Làm sao bây giờ! Tay anh không muốn lấy ra..." Vừa nói đồng thời các ngón tay phối hợp nắm lấy ngực của cô.
Cô xấu hổ đỏ mặt, không biết là do ngà ngà say, hay tức giận, cũng có thể là ngượng ngùng, "Anh... Buông ra!"
Có lúc phụ nữ quá mức ồn ào, đàn ông đều thích dùng một chiêu để giải quyết, Hắc Nhược Hoành cũng không ngoại lệ, dứt khoát cúi người, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
"Ừm..." Cô nửa là bất mãn, nửa là sĩ diện, miệng phát ra âm thanh rên rỉ động lòng người.
Đầu lưỡi anh không dịu dàng chút nào, thô lỗ đấu đá lung tung, một khi quấn tới cái lưỡi thơm tho của cô, sẽ dây dưa đến chết, thẳng đến khi cái lưỡi cô tê dại, anh mới thở phì phò tách khỏi môi cô.
Mí mắt cô rũ xuống, nhìn chất lỏng đáng nghi theo khóe miệng anh kéo ra ngoài, hai gò má cô ửng đỏ, lè lưỡi liếm đi sợi ngân tuyến.
Đột nhiên Hắc Nhược Hoành kích động xé quần áo cô, khiến cô la to, "Anh làm gì thế, không cho phép xé quần áo của em..."
Hắc Nhược Hoành mất kiên trì, trực tiếp xé rách quần áo của cô, Đồng Tử Lâm tức giận muốn đem người đàn ông này ném xuống dưới lầu.
Nhưng anh cũng không có cho cô nhiều thời gian để thở, ngay cả thời gian để cô mắng vài câu cũng không có, còn xấu xa khơi mào lửa nóng tron